wikivui.com logo

Tâm sự về niềm vui, nỗi buồn tuổi thơ hoặc tình cảm với một món đồ chơi thuở nhỏ lớp 7 2 bài văn

Tuổi thơ của mỗi chúng ta luôn có rất nhiều những kỉ niệm đáng nhớ. Sau này, thời gian lại vô tình khiến mọi thứ trôi vào quên lãng. Nhưng văn học lại giúp chúng ta tìm lại những kỉ niệm ban đầu đẹp đẽ ấy. Từ các bài "Cổng trường mở ra", "Cuộc chia tay của những con búp bê", ta sẽ cùng tâm sự về niềm vui, nỗi buồn tuổi thơ hoặc tình cảm với một món đồ chơi thuở nhỏ. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn giải quyết vấn đề đó. Khi viết, các bạn cần hệ thống ý rõ ràng, mạch lạc, hành văn trong sáng. Các bạn có thể bộc lộ những suy nghĩ, quan điểm của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề niềm vui nỗi buồn đáng chú ý:

mon qua thuo au tho

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TỪ CÁC BÀI CỔNG TRƯỜNG MỞ RA, CUỘC CHIA TAY CỦA NHỮNG CON BÚP BÊ, HÃY TÂM SỰ VỀ NIỀM VUI, NỖI BUỒN HOẶC TÌNH CẢM VỚI MỘT MÓN ĐỒ CHƠI THUỞ NHỎ - MÓN QUÀ CON GẤU BÔNG

Mỗi chúng ta, ai cũng có tuổi thơ của riêng mình. Tuổi thơ của chúng ta ắt hẳn đều được sống bên gia đình, được cùng bè bạn thỏa thích đùa vui. Thế nhưng, khi đọc tác phẩm “Công trường mở ra” của nhà văn Thanh Tịnh và tác phẩm “Cuộc chia tay của những con búp bê” của nhà văn Khánh Hoài, lòng tôi lại xôn xao nhớ về những kỉ niệm đã cũ với con búp bê được cô bạn Thùy Dương tặng  mình.

Ngày đầu tiên tôi đi học, cũng là đi trên con đường làng quen thuộc, cũng dưới bầu trời thu xanh trong và cao vút, cũng dưới tán bàng lá đã ửng đỏ chuyển thu, nhưng ngày ấy, tôi không đi cùng mẹ đến trường mà tôi đ cùng cô bạn Thùy Dương ở đối diện nhà tôi đẻ cùng đi học. Hai đứa trẻ cứ tung tăng mà dạo bước trên con đường đi học, chỉ thấy trong lòng nao nao những cảm xúc rạo rực và háo hức. Cũng chính sau ngày hôm ấy mà giữ chúng tôi đã có kỉ niệm sâu sắc gắn với một con búp bê.

Buổi học đầu tiên chúng tôi đã được làm quen với các bạn trong lớp. Có những cô bạn rất đáng yêu, có những cậu bạn lại vô cùng nghịch  ngợm, nhưng tất cả các bạn đều vô cùng hoa đồng. Điều duy nhất tôi buồn khi ấy là tôi không học chung lớp với Thùy Dương. Chúng tôi vốn sống gần nhà nhau từ ngày còn rất bé, chúng tôi lớn lên cùng nhau, chơi cùng nhau, có những hôm hai đứa chơi đùa mà mệt quá thiếp đi ngủ quên ở gốc cây sau vườn nhà tôi làm mẹ tôi và bà của Dương phải đi tìm sốt sắng. Chúng tôi thân nhau như hình với bóng. Tôi rất mong được xếp chung lớp với Dương nhưng chúng tôi lại được thỏa lòng mong muốn. Lúc về, chúng tôi đi cạnh nhau mà hai đứa đều tiếc nuối vô cùng. Lúc này, một bác bán hàng nơi cổng trường mời chúng tôi tới xem những con búp bê của bác bán. Tôi vội vã quên đi sự tiếc nuối của mình mà phải trầm trồ ngắm nghía những cô công chúa xinh xắn và mĩ lệ vô cùng. Tôi thích nhất cô búp bê ở phía trong cùng, với mái tóc vàng, chiếc váy màu vàng tươi tắn và có đôi mắt đen láy và lấp lánh. Cô búp bê ấy thực giống Dương làm sao, tôi chỉ ao ước mình có tiền để mua nó ngay lúc này. Hình như Dương nhận ra sự quan tâm của tôi với cô búp bê ấy, cậu hỏi tôi rằng:

-Cậu thích con búp bê này hả?

- Ừ, trông nó giống cậu ghê. Nhìn nó xinh quá…

-Vậy, khi nào sinh nhật cậu, tớ tặng cậu nhé!

Nghe vậy, tôi vội vàng hỏi lại:

-Thật sao?

-Ừ, thật!- Dương cười thật tươi và đáp lời tôi.

Và tôi cũng hứa rằng sẽ tặng Dương cuốn truyện mà cậu ấy thích vào dịp sinh nhật tới.

Sau hôm ấy, dù không xếp chung lớp nhưng chúng tôi vẫn luôn đi học và đi về cùng nhau. Ngày nào đi qua nơi bác bán hàng, tôi và Dương đều không thể rời mắt khỏi con búp bê, chúng tôi chỉ lo rằng có ai đó đến và mua mất con búp bê…

Sinh nhật tôi thoát cái đã đến rồi. nhưng ngay lúc này tôi đã xin mẹ được lấy tiền lì xì đầu năm để đi mua tặng Dương cuốn truyện mà cậu ấy thích. Tôi muốn trong ngày sinh nhật của tôi, Dương cũng sẽ có một món quà xứng đáng.

Nhưng hôm ấy, khi tôi đã gói xong món quà để tặng Dương và chờ cậu ấy ở gốc cây sau vườn nhà tôi như chúng tôi đã hẹn thì Dương lại không đến. Chúng tôi đã chọn gốc cây sau vườn để làm nơi tổ chức một bữa tiệc sinh nhật nhỏ, vì nơi này có một thảm cỏ vừa xanh, vừa dày với nhất nhiều những bông hoa màu trắng, màu vàng li ti mọc rải rác. Gốc cây nhà roi tôi vừa to, vừa lớn với tán lá rất rộng, tạo thành một bóng râm lớn để chúng tôi hàng ngày chơi đùa ở đây. Mẹ tôi đã chuẩn bị một bàn bánh kẹo nhỏ để nhà tôi cùng Dương và bà qua đón sinh nhật nhưng hôm ấy cậu ấy không sang. Tôi qua nhà Dương để hỏi nhưng bà cậu đóng cửa và chỉ nói vọng ra: “cháu cứ về trước đi, cái Dương nó đang có việc rồi.” Lúc đó, tôi không hiểu gì, tôi giận Dương lắm, mẹ tôi cũng an ủi tôi rằng có thể bạn bận thật nhưng lòng tôi thì tức lắm. Sau hôm ấy, tôi có thấy Dương đi học nhưng tôi không đến đi cùng và tôi cũng bỏ về trước. Tôi có thấy trên gương mặt Dương có nét gì phuồn miện, dường như có một điều gì đó không nên có ở một cô bé bảy tuổi vốn luôn hồn nhiên và lạc quan. Nhưng cơn giận trẻ con lại để tôi mặc kệ cậu ấy và tôi cứ vậy bỏ về. Bẵng đi mấy hôm, thì tôi không thấy Dương đi học nữa, nhà cậu ấy cũng có rất nhiều xe ô tô đến rồi lại đi. Mẹ tôi hình như biết có chuyện gì nhuungw tôi hỏi, mẹ chỉ thở dài và nói rằng:

- Con sang hỏi Dương xem sao đi con!

Nghe câu ấy, tôi cũng chỉ ậm ừ vâng dạ rồi tôi kệ, tôi vẫn rất giận Dương nhưng một phần cũng rất muốn biết gần đây cậu ấy có chuyện gì. Tôi có lén lút ra cửa sổ phía sau nhà Dương để nhòm vào xem Dương ra sao thì chỉ thấy một người phụ nữ lạ mặt đang nói chuyện với bà của Dương về chuyện đất đai hay tiền bạc gì đó, tôi không hiểu nên bỏ về. Một tuần trôi qua tôi không thấy Dương đi học, nhưng tôi không thể hết đi sự tự cao của mình để sang và hỏi thăm Dương, lòng tôi thì sốt sắng nhưng ngoài mặt tôi vẫn đi chơi đùa cùng bạn bè trong xóm.

Hôm ấy, vừa đi chơi về, tôi thấy một chiếc ô tô tải đi vụt qua mình và Dương đang ngồi trong cửa sổ, cậu ấy nhìn tôi và hình như tôi thấy Dương khóc. Tôi không hiểu và vội chạy theo nhưng làm sao mà tôi chạy kịp. Tôi vội chạy về nhà và vội vàng hỏi mẹ:

-Mẹ ơi, cái Dương nó đi đâu ấy! Con thấy nó với bà đang ngồi trên xe tải của ai mà sau xe thì chất nhiều đồ lắm.

Mẹ tôi thở dài, mẹ đưa tôi một hộp quà và bảo tôi rằng: “Con cầm lấy đi, quà cái Dương và bà tặng sinh nhật con đấy!” Tôi mở vội hộp quà, bên trong là cô bé búp bê váy vàng, nó đang nhìn tôi, tôi chợt thấy hối hận như đã trách nhầm Dương, tôi như đang phải đối mặt với Dương bằng sự day dứt vô cùng. Trong tay con búp bê đang cầm một mảnh giấy, tôi vội vàng mở ra đọc. “  Minh ơi, Dương này. Xin lỗi Minh vì Dương không đến sinh nhật Minh được. Và từ bây giờ cũng không được nữa rồi. Ba của Dương mải cờ bạc quá rồi nợ người ta tiền nên bị đánh dữ lắm. Hồi nhỏ mẹ đi làm xa nhưng không dám cho Dương ở với ba vì sợ ông không cho Dương ăn học tử tế nên mới gửi Dương về quê ở với bà. Bây giờ nhà Dương phải bán nhà ở quê để trả nợ cho ba, rồi Dương với bà lên trên Hà Giang để ở với mẹ. Đây là món quà mà Minh rất thích, nhận nó rồi đừng giận Dương nữa nha. Con búp bê này chính là Dương đấy, sau này làm gì cũng đừng quên tớ nha”’

Tôi không biết khi ấy mình khóc từ lúc nào, chỉ nhớ mẹ đến ôm tôi và mẹ cũng buồn lắm. Mẹ tôi rất mến bà nó, tôi cũng vậy, tôi coi bà Dương như bà của mình nên khi nào cũng gọi là bà. Xóm tôi khi ấy còn nghèo mà hai nhà lại ở cuối xóm với nhau nên có gì cũng chia sẻ cho nhau cả, từ lâu đã thân như gia đình. Vậy là từ giờ tôi không được gặp Dương nữa, nhưng tôi chỉ muốn được gặp và nói với một câu với cậu rằng: Tớ không giận cậu nữa đâu, cảm ơn cậu nhiều lắm vì đã cho tớ một tuổi thơ thật đẹp.

Những điều mà người lớn mắc sai lầ khiến chính con trẻ chúng ta phải hứng chịu những hậu quả đau đớn nhất. Khi đọc “Cuộc chia tay của những con búp bê”, tôi chỉ nhớ đến Dương, nhớ đến con búp bê giống Dương vô cùng, tôi nuối tiếc những ngày cuối cùng chúng tôi còn được ở gần nhau nhưng tôi đã bỏ lỡ. Chúng ta đừng nên bỏ lỡ điều gì, nhất là trong tình bạn. Mong rằng lời tâm sự của tôi sẽ phần nào giúp chúng ta nhận ra những điều đáng quý, đáng trân trọng nhất xung quanh chính mình.

SongYan-wikivui.com

noi buon tuoi tho
KHông phải bạn học sinh nào gia đình cũng khá giả đầy đủ, rất nhiều bạn từ bé đã sống trong nghèo khổ, tuy nhiên biết vươn lên học giỏi và có 1 tương lai tốt đẹp mới là điều quan trọng

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 TÂM SỰ VỀ NIỀM VUI, NỖI BUỒN TUỔI THƠ HOẶC TÌNH CẢM VỚI MỘT MÓN ĐỒ CHƠI THUỞ NHỎ - KỶ NIỆM TUỔI THƠ

Cuộc sống mỗi người ai cũng có tuổi thơ đối với những người may mắn thì tuổi thơ của họ tràn ngập tiếng cười được chơi đủ thứ trên đời. Còn kém may mắn hơn có những đứa trẻ ngay từ khi sinh ra đã mang gánh nặng về cơm áo gạo tiền. Có những đứa trẻ được sống trong vòn tay yêu thương đùm bọc trở che của người thân ngược lại có những đứa trẻ sinh ra đã bwo vơ lạc long giữa dòng đời ngang trái. Chính vì thế tôi luôn trân trọng từng giây phút trong cuộc sống của mình bởi tôi biết được rằng mình đang hạnh phúc hươn rất nhiều người bất hạnh ngoài kia mình phải sống sao cho không uổng phí từng giây phút.

Đối với tôi quãng thời gian tuổi thơ có lẽ là đáng nhớ vã dù thời gian có trôi qua thì tôi cũng sẽ không bao giờ quên những kí ức dù vui hay buồn đều đáng trân trọng . Đối với tôi niềm vui lớn nhất của tuổi thơ đó chính là ngày khai trường. Nhớ lắm buổi sáng mùa thu năm đó, trời cao với trong xanh đến kì lạ . Nắng vàng ươm như rót mật xuống vạn vật. Trên cành cây chim ca ríu rít . Hôm trước tôi soạn lại sách vở , đồ dùng lần cuối rồi lên giường đi ngủ thật sớm . Nhưng vào giường lòng tôi cứ bồn chồn háo hức khó tả. Bố dắt tôi đến trường tôi nhảy chân sáo đi bên bố . Tôi nhìn ai cũng thấy yêu, nhìn cái gì cũng thấy thân thiết. Tôi thấy vui hạnh phúc biết bao bởi ở đằng sau cánh cổng kia đang có biết bao nhiêu điều kì thú chờ đón tôi chinh phục. Ngày khia trường đầu tiên có ý nghĩa vô cùng to lớn đối với tôi . Nó mở ra kho tàng tri thức vô bờ, mở ra những thử thách chông gai buộc tôi phải nỗ lực không ngừng vượt qua. Nó như sợi dây gắn kết những đứa trẻ như tôi thời đó với thế giới bao la muôn màu ngoài kia. Tôi tải qua bao điều hạnh phsc sung sướng mọi thứ đều khiến mặt tôi nóng bừng bừng. Cảm giác ấy thật kì lạ ! Mái trường mến yêu của tôi vào ngày khai giảng năm học thật vui. thật đẹp, thật ý nghĩa.Tôi thầm mong mái trường này luôn luôn tươi đẹp, mỗi ngày một khang trang và chắc chắn rằng tôi sẽ không quên nơi ây. Nó là điếm tựa cho tôi ở ngày hôm nay đế hướng tới tương lai.

Tùng!... Tùng!... Tùng!... Tùng!... Nghe tiếng trống, tôi cảm thấy hồi hộp và vui sướng. Tiếng trống như nhắn gọi chúng em hãy bắt tay vào nhiệm vụ đang chờ. Trên sân trường rất đông học sinh và giáo viên. Các thầy các cô diện những bộ quần áo mới thật đẹp. Các cố giáo mặc những bộ áo dài màu sắc khác nhau. Trông các cô thật xinh đẹp và duyên dáng. Các bạn học sinh mặc bộ đồng phục trắng tinh khôi. Nhìn ai cũng vui vẻ đầy háo hức. Các bồn cây cũng được lát gạch hoa mới và các khóm hoa đã được cắt tĩa công phu. Những chùm bóng mang theo ước mơ, hi vọng tiến tới trong một năm học mới của toàn thể thầy cô và học sinh trong trường. Tiếp đó là những tiết mục văn nghệ biểu diễn đầy sôi động và cảm xúc.

Đây có lẽ là khoảnh khắc tuyệt vời nhất, qũang thời gian mà tôi không thể quên trong cả cuộc đời của mình.

Yang- wikivui.com

Văn mẫu lớp 7