wikivui.com logo

Tả mẹ của em lớp 5, bài văn mẫu miêu tả mẹ ngắn gọn hay nhất

Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ... Mỗi chúng ta ai cũng sống một cuộc đời và ai cũng có một người mẹ. Một người mẹ luôn dang rộng vòng tay để yêu thương ta. Một người mẹ luôn dành cho ta mọi điều tốt đẹp của cuộc sống. Một người mẹ nuôi dưỡng ta từ ấu thơ cho đến khi trưởng thành. Một người mẹ luôn chắp cánh ước mơ cho ta bay vào đời. Dường như không có ngôn từ nào có thể nói hết công lao vô bờ bến của người mẹ vậy. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn tả người mẹ của mình. Các bạn hãy tả người mẹ bằng tất cả trái tim, bằng tất cả tình yêu và niềm biết ơn, khi đó bài văn sẽ có sự chân thực, gây được xúc cảm đối với mọi người. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết về chủ đề tả mẹ được quan tâm trên Wikivui:

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 TẢ NGƯỜI MẸ LỚP 5

“ Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Lời ca dao khiến tôi chợt nghĩ đến hình ảnh của mẹ tôi- một người mẹ tần tảo, lam lũ, dành cả cuộc đời để yêu thương những đứa con...

Mẹ tôi lấy bố khi mẹ hai mươi lăm tuổi. Giờ mẹ đã gần năm mươi, hơn hai mươi năm qua, cả cuộc đời mẹ dành cho ba chị em tôi. Cuộc đời ấy, với nắng và gió, với sự lo toan vất vả đã cướp đi ở mẹ lan da trắng để bây giờ là làn da đen sạm đi, lại dần điểm những chấm đồi mồi. Trên gương mặt của mẹ đã xuất hiện những nếp nhăn. Đó không chỉ là dấu hiệu của thời gian đã in trên gương mặt mẹ mà còn  những vất vả, những toan lo. Đôi mắt mẹ lúc nào cũng tràn ngập tình yêu thương dành cho chúng tôi. Mái tóc đen điểm những sợi bạc- cuộc đời sương gió in trên cả mái tóc của mẹ. 

Mẹ tôi hiền lắm. Nhưng mẹ cũng rất nghiêm khắc. Khi thế giới công nghệ với các thiết bị như máy tính bảng, điện thoại,...rất hấp dẫn giới trẻ, mẹ cho phép chị em tôi sử dụng nhưng phải có sự hợp lý. Khi tôi tiêu tiền không hợp lý, mẹ cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo mà không cáu gắt hay mắng mỏ một điều gì đó. Có lẽ vì thế, mà khi làm điều gì sau, chị em tôi tự sửa chữa hơn là để mẹ nhắc nhở...

Nhìn thấy chúng tôi mắc lỗi sai, mẹ cũng buồn lắm. Khi ấy, gương mặt mẹ rầu rĩ, nụ cười không còn hé mở trên đôi môi, tóc mẹ lại như bạc thêm vì suy nghĩ....

Những khi chúng tôi bị ốm, mẹ lại thức đêm lo. Có khi bạn mẹ ruer mẹ đi đây đó nhưng vì chúng tôi, mà mẹ lại không đi. Khi tôi và chị gái đi học xa nhà, mẹ đi chơi cũng phải vội về ngay để lo cho hai chị em.

Khi tôi và chị đi học xa nhà, tôi chợt nhận ra một điều rằng hạnh phúc với tôi là được ăn bữa cơm có đầy đủ mọi người trong nhà, để được ngắm nhìn gương mặt mẹ, để khắc ghi thật sâu, để nhìn thấy đôi mắt mẹ ánh lên niềm hạnh phúc, để thấy đôi tay mẹ nấu cơm cho chúng tôi ăn....

Cuộc sống vói những gánh nặng, những toan lo đôi khi khiến người ta quên mất đi những hạnh phúc, những giá trị đích thực của cuộc sống. Nhưng hãy nhớ rằng, dù thế nào đi chăng nữa, thỉ chúng ta vẫn có một người mẹ! 

Lee- wikivui.com

ta me
Tình cảm của mẹ dành cho con luôn rất thắm thiết đặc biệt là mẹ và con gái thì sự gần gũi thường sẽ nhiều hơn so với cha

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 TẢ MẸ LỚP 5

"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào"

Đối với một đứa trẻ lớn lên khi không có tình yêu thương của cha như tôi thì càng thấm thía hơn bao giờ hết tình mẫu tử thiêng liêng ruột thịt, càng biết ơn, trân trọng hơn bao giờ hết dòng máu ấm áp của mẹ chảy trong huyết quản của tôi, ngày ngày nuôi khôn lớn thành người.

Thuở tấm bé, tôi chưa một lần được hiểu thế nào là tình cha. Nhìn những đứa trẻ lớn lên trong sự đùn bọc của cả cha lẫn mẹ, tôi chợt thấy lòng mình thiếu vắng. Nhưng mẹ tôi đã lấp đầy khoảng thiếu vắng ấy bằng tình mẫu tử thiêng liêng, thay cha tôi yêu thương, chăm sóc phần của ông. Dáng mẹ gầy gầy, nhỏ bé, xiêu vẹo trong cái nắng chiều nhàn nhạt hắt bóng trên con đường đất quê hương với gánh hàng rong nặng trĩu vai. Có lẽ gánh hàng rong ấy, với những mưu toan cuộc đời ngày ngày kéo dáng vóc mẹ tôi càng lúc càng thấp xuống, càng lúc càng nhỏ bé hơn. Đôi mắt thưở thanh xuân long lanh ngập tràn cầu vồng, giờ đây lại dạn dày sương gió. Nó chẳng còn là mặt nước hồ xuân trong lành man mác nữa mà đã giá lạnh, phủ kín sương mờ như làn nước đêm đông. Đôi mắt ấy đã bao nhiêu lần mẹ lặng thầm giấu chị em tôi, lặng lẽ rơi lệ trong đêm khuya, để một mai khi trời hửng sáng, lại cố lau khô dòng lệ, kiên cường đứng lên, mang theo hai đứa con ngây dại vượt qua bão gió cuộc đời. Màu thời gian trải dài lên vai áo, thổi bạc cả mái đầu mẹ. Mái tóc hoa râm, mỗi sợi bạc đều là mỗi cái giá mẹ đã trả để đổi lại cho cuộc sống sung túc của chị em tôi. Mẹ đã đánh đổi cả cuộc đời mình để bù đắp cho chúng tôi một gia đình trọn vẹn. Cái giá của niềm vui, hạnh phúc nhỏ bé của chúng tôi tính lên người mẹ, hằn lên bởi những sợi tóc bạc trắng cứ ngày một nhiều hơn. Tôi rất sợ màu trắng ấy, rất sợ nhìn thấy những sợi tóc bạc của mẹ, một màu trắng đến nao lòng, màu trắng tang thương. Tôi sợ đến một ngày kia tóc trên đầu mẹ trắng hết, tôi chẳng còn được trông thấy mẹ tôi một lần nữa. 

Tôi nhớ mùa đông năm ấy, tôi, một đứa trẻ 5 tuổi lần đầu được mẹ đưa sang nhà bạn chơi. Sự lộng lẫy, xa hoa của đứa con gái nhà giàu ấy khiến tôi lóa mắt, ghen tị. Trước một bàn đầy những con búp bê đời mới nhất đẹp đẽ, lung linh tôi nghĩ đến con búp bê vải rách nát của tôi ở nhà. Đặc biệt là con búp bê sứ trắng tinh, bộ vây của nó còn đẹp hơn tất cả những bộ quần áo của tôi. Tôi thích lắm,về đến nhà, tôi một mực bắt mẹ tôi mua cho một con búp bê giống y hệt như thế. Nhưng con búp bê đắt tiền ấy còn đắt hơn cả nửa tháng đi làm của mẹ. Mẹ đã cố giải thích, cố dỗ dành tôi, hứa sẽ mua cho tôi một con búp bê khác, nhưng sự ích kỉ và vô tư của một đứa trẻ cứ gào khóc vòi vĩnh. Sau cùng, mẹ cũng đồng ý với tôi, nhưng đôi mắt mẹ thật buồn, mẹ cố cúi đầu giấu đi nỗi khó xử trong đáy mắt. Ngay ngày hôm sau, trong bữa sáng, mẹ đã đưa cho tôi con búp bê xinh xắn giống y như của cô bé kia. Nhưng đêm hôm ấy, tôi thấy mẹ ôm ảnh cha khóc, khóc rất lâu. Đến lúc ấy tôi mới chợt nhận ra, chiếc nhẫn cưới mẹ tôi luôn đeo và nâng niu đã không còn nữa. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi hiểu thế nào là tình thương của mẹ, hiểu mẹ yêu thương chúng tôi đến nhường nào.

Búp bê sứ sau bao nhiêu năm cũng đã vỡ, tôi cũng không còn nhớ rõ hình dáng con búo bê ấy như thế nào. Tôi chỉ nhớ, và mãi mãi nhớ những giọt nước mắt mẹ tôi đã rơi, nhớ những gì mẹ đã dành cho tôi, nhớ tình yêu thương của mẹ. Nhớ để mang theo suốt đời, để mẹ mãi ở bên tôi dù có đi đêna tận cùng chân trời, dù có đến ngày nắng tắt, vẫn còn một tình mẹ như thế, mãi mãi bên tôi.

Pinkpea-wikivui.com

me cua em
Mẹ luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con của mình, tuy nhiên có thể nó không được biểu hiện ra ngoài vì thế rất nhiều những người con không hiểu được hết tình cảm đó phải lớn lên trưởng thành và có con thì mới hiểu được trọn vẹn.

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 TẢ MẸ CỦA EM DÀNH CHO LỚP 5

     “Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi. Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Giai điệu của câu hát cất lên khiến lòng em không khỏi bồi hồi, xao xuyến nghĩ về người mẹ kính yêu của mình. Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ em, người giữ hơi ấm hạnh phúc, và tình yêu thương cho cả gia đình. Em yêu mẹ của em biết chừng nào!

     Mẹ em năm nay đã ngoài ba mươi tuổi. Mẹ có một thân hình nhỏ nhưng cao ráo. Mẹ em có một khuôn mặt trái xoan vô cùng hiền lành và phúc hậu. Gương mặt mẹ em đã có nhiều chân chim, do thời gian và mưa nắng dãi dầu, cũng một phần là vì sự vất vả mưu sinh cho cuộc sống của gia đình em. Mái tóc mẹ em đen mượt và được để dài, lúc nào cũng được mẹ em búi hoặc buộc một cách vô cùng gọn gàng. Mái tóc mẹ em lúc nào cũng thoang thoảng mùi đinh hương, bồ kết. Do mẹ em là một người phụ nữ sống khá truyền thống nên mẹ không hay dùng các loại dầu gội đầu hiện đại. Bàn tay mẹ gầy gầy xương xương, nhưng chính đôi bàn tay lại ngày qua ngày, tháng qua tháng chăm sóc cho em từng bữa ăn tới giấc ngủ. Em thích nhất là ngắm nhìn nụ cười của mẹ. Nụ cười tỏa rạng như ánh bình minh, nhìn mẹ cười mà lúc nào trong lòng em cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

     Mẹ em lúc nào cũng yêu thương và chăm sóc cho gia đình em rất chu đáo. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của em, sớm nào cũng chuẩn bị những bữa ăn giàu chất dinh dưỡng, đủ năng lượng cho một người làm việc và học tập của bố con em. Mẹ là người vun vén, chăm lo cho từng bữa ăn tới giấ ngủ, giữ gìn hạnh phúc cho mái ấm gia đình. Mẹ tuy hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc trong giáo dục con cái. Mẹ không bao giờ nuông chiều con cái quá mức mà luôn dạy, chỉ bảo cho em những bài học về cách cư xử, về đạo lý làm người.

     Mẹ là người mà em yêu quý và kính trọng nhất. Em hứa sẽ cố gắng chăm ngoan học giỏi để mẹ luôn vui vẻ không bao giờ phải phiền lòng, buồn bã vì con cái.

Whalien52-wikivui.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 4 TẢ MẸ CỦA EM

Nếu ai hỏi tôi trong cuộc sống này ai là người tôi thân thiết và yêu quý nhất thì tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay đó chính là người mẹ thân yêu của của tôi. Đối với riêng tôi, mẹ chính là người tuyệt vời nhất, không ai có thể sánh bằng hay thay thế đi vị trí của mẹ.

Mẹ tôi năm nay tầm ba mươi tuổi- cái tuổi cũng không còn trẻ trung như bao cô gái ngoài kia nữa mà đã dãi dẫm nắng mưa kiếm sống nuôi gia đình. Mẹ có mái tóc dài và đen óng trông rất đẹp và dịu dàng đúng chuẩn người con gái thôn quê. Đi kèm với mái tóc ấy là gương mặt trái xoan nhỏ nhỏ xinh xinh của mẹ. Nói không điêu chứ mẹ tôi xinh lắm, người trong làng ai cũng khen mẹ cả thậm chí bác gái tôi còn hay kể với tôi rằng ngày xưa mẹ được nhiều người theo đuổi lắm nhưng mẹ chỉ yêu mỗi mình bố tôi. Đôi mắt của mẹ không to lắm nhưng lại rất đen đặc biệt là được phủ bên trên đó hàng lông mi dài đen trông rất cuốn hút. Mẹ có chiếc mũi dọc dừa xinh xinh với cả chiếc miệng nhỏ hình tim nên trông rất cân đối hài hòa. Đặc biệt mẹ tôi còn có cả chiếc lúm đồng tiền bên má trông rất duyên mỗi khi mẹ cười. Nhìn mẹ bây giờ tôi có thể tưởng tượng ra ngày trẻ mẹ đẹp đến thế nào! Tuy nhiên làn da mẹ không còn trắng như xưa mà bây giờ đã hơi sạm lại vì nắng vì mưa, vì công việc vất vả. Tôi yêu nhất là đôi bàn tay của mẹ. Vì gia đình tôi làm nghề nông nên đôi bàn tay ấy không mịn màng trắng hồng như bao người con gái khác mà đôi bàn tay mẹ gầy gầy sương sương, chai sạn vì công việc đồng áng. Đó là đôi bàn tay luôn vuốt ve tôi mỗi khi tôi nũng nịu mẹ, đó là đôi bàn tay luôn xoa đầu tôi mỗi khi tôi làm được việc gì đó tốt và cũng là đôi bàn tay luôn sẵng sàng ôm lấy tôi mỗi khi tôi gặp chuyện buồn. Tôi yêu đôi bàn tay đó lắm nên lúc nào trước khi đi ngủ tôi cũng đều sang phòng mẹ thơm thơm đôi bàn tay ấy. Như đã nói ở trên, mẹ tôi làm nghề đồng áng quanh năm suốt tháng đều vất vả nên lúc nào mẹ cũng bận rộn chẳng có thời gian để nghỉ ngơi. Mẹ phải đi ra đồng từ khi vẫn còn sớm và có khi đến khuya mẹ mới trở về nhà. Nhất là những hôm lúa chín phải thu hoạch thì mẹ lại tất bật hơn bao giờ hết, đến nỗi cả chị em tôi cũng phải ra phụ mẹ. Nhiều lúc tôi nghĩ mẹ như kiểu siêu nhân của chị em chúng tôi vậy.Mẹ làm việc vất vả nhưng lai không bao giờ than vãn một câu nào cả mà luôn vui vẻ hòa nhã với mọi người. Tuy bận rộn vất vả là thế nhưng mẹ luôn dành thời gian quan tâm đến mọi người trong gia đình đặc biệt là tôi. Mẹ luôn nhắc nhở tôi phải biết yêu quý giúp đỡ những người xung quanh đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn và phải biết học tập thật chăm chỉ để mai sau có cuôc sống tốt đẹp hơn.

Tôi biết mẹ luôn yêu thương và hi sinh tất cả cho chúng tôi để có cuộc sống tốt đẹp nhất. Sự hi sinh của mẹ thật to lớn đến nỗi không gì có thể diễn tả được. Tôi yêu và ngưỡng mộ mẹ nhiều lắm. Tôi thầm tự nhủ sẽ chăm chỉ học tập thật tốt để mẹ vui lòng và mai sau có thể phụ giúp được mẹ phần nào đó để mẹ không phải vất vả vì chúng tôi nữa.

trinh-wikivui.com

me
Làm bài văn tả mẹ là dạng bài văn rất phổ biến ở rất nhiều khối lớp khác nhau, trong bài văn tả mẹ lớp 5 thì nội dung vừa đủ dài để có thể sử dụng những câu tư hay tạo nên 1 bài văn riêng cho bạn

 

BÀI VĂN MẪU SỐ 5 TẢ MẸ CỦA EM

Nếu ai hỏi em: "Đâu là người quan trọng nhất cuộc đời bạn?" , em sẽ trả lời luôn rằng, không ai khác chính là người đã sinh ra và nuôi lớn em- mẹ em.
Mẹ năm nay đã ngoài ba mươi nhưng trông mẹ già hơn tuổi bởi mẹ vốn xuất phát từ một vùng quê nghèo khó, lại làm những công việc đồng áng, chân lấm tay bùn. Dáng hình mẹ nhỏ bé, mảnh khảnh đứng giữa cánh đồng tựa như một chấm nhỏ. Những lúc gồng mình đạp xe trong những cơn gió mạnh, mẹ như một chiếc lá mỏng manh. Lúc ấy, tấm lưng của mẹ còng mình vượt qua giông bão, của tự nhiên, của cuộc đời. Mẹ có gương mặt khá góc cạnh với hai gò má cao và lấm tấm tàn nhang. Nước da mẹ ngăm ngăm, thấm nhuần sự dãi dầu mưa nắng. Nổi bật nhất trên gương mặt mẹ là đôi mắt bồ câu ẩn dưới hàng lông mi dài và cong. Trong đôi mắt ấy chất chứa tình yêu thương cho các con. Ánh mắt hiền từ nhìn chúng em ngủ ngon, ăn no, vui chơi. Ánh mắt nghiêm khắc khi chúng em mắc lỗi, không vâng lời. Cũng có lúc mắt mệt mỏi, thâm quầng vì những đêm mất ngủ, làm việc. Tuy nhiên, tình yêu và sự dịu dàng không bao giờ thôi hiện hữu trong thế giới ấy. Mỗi lần mẹ cười, những vết chân chim lại hằn in trên khóe mắt, vừa tươi trẻ, vừa xót xa. Mái tóc mẹ xơ xác dài đến ngang lưng. Nhiều khi mẹ còn không có thời gian chăm chút cho nó, chỉ buộc vội vàng rồi bắt tay vào công việc. Những tối quây quần cùng mẹ, em để ý thấy đã có những sợi tóc bạc thấp thoáng. Mẹ cười xòa bảo: "Mai bạc nhiều quá thì mẹ đi nhuộm". Giọng mẹ có phần khàn khàn nhưng ấm áp. Mẹ có giọng hát cũng rất cuốn hút nhưng chẳng mấy khi thể hiện ra và cuộc sống mưu sinh cũng cuốn theo những niềm yêu thích của mẹ. Hiếm hoi lắm em mới thấy mẹ ngân nga vài câu hát dân gian, những bài hát ru mẹ đã nuôi chúng em. Bàn tay mẹ hao gầy, các ngón tay xương xẩu và thô ráp. Nhưng chính bàn tay ấy đã xoa lưng những lúc em khó ngủ, đã nấu những món ăn ngon, đã cấy biết bao mảnh ruộng... Bàn tay ấy xứng đáng là một bức tượng đài về tình yêu thương. 
Dù mẹ chẳng phải nàng tiên xinh đẹp hay người phụ nữ sang trọng, quý phái nhưng với em, mẹ là người cao cả nhất, mạnh mẽ nhất mà em được biết.

phan-wikivui.com

Văn mẫu lớp 5