wikivui.com logo

Phát biểu cảm nghĩ về bài bạn đến chơi nhà - Nguyễn Khuyến lớp 7 hay nhất 3 bài văn phân tích

Nguyễn Khuyến là một trong những nhà thơ lớn của văn học trung đại Việt Nam. Ông còn được người đời gọi là nhà thơ của làng cảnh Việt Nam. Đến với thơ ông, ta sẽ bắt gặp những hình ảnh vô cùng quen thuộc nhưng lại có một sức hấp dẫn riêng. Và trong cuộc đời của mỗi chúng ta, không ai là không có một người bạn đồng hành cùng mình. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn phát biểu cảm nghĩ về bài thơ “Bạn đến chơi nhà”. Khi cảm nghĩ, các bạn cần lưu ý là phải dựa vào câu chữ, tránh xuyên tạc hoặc hiểu sai nội dung. Các bạn cũng có thể bày tỏ những cảm xúc, suy nghĩ của cá nhân mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề bạn đến chơi nhà đáng chú ý:

ban den choi nha
Vườn thì rộng, rào thì thưa làm sao bắt được gà

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ BÀI BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ LỚP 7

Chắc hẳn mỗi chúng ta ai cũng có những người bạn để cùng nhau sẻ chia những phút giây buồn vui trong cuộc sống bộn bề. Khi ấy có người tri kỷ bên cạnh thì niềm vui đó tựa nhân lên gấp đôi, nỗi buồn đó vơi đi một nửa. Những điều đó là món quà mà ông Trời đã rộng lượng ban tặng cho chúng ta, làm cho cuộc sống của ta có thêm nhiều động lực, kỷ niệm hơn bao giờ hết. Nhưng không phải ai cũng may mắn có được những tình bạn đáng trân trọng như vậy. Và Nguyễn Khuyến là một trong số đó, ông có một tình bạn rất đẹp. Tình cảm ấy được thể hiện chân thành qua bài thơ "Bạn đến chơi nhà" của ông.

  • “Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
  • Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa
  • Ao sâu, sóng cả khôn chài cá
  • Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà
  • Cải chửa ra cây, cà mới nụ
  • Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa
  • Đầu trò tiếp khách, trầu không có
  • Bác đến chơi đây ta với ta”.

Mở đầu bài thơ, Nguyễn Khuyến nói về hoàn cảnh người bạn đến chơi nhà. Đó chính là một người bạn phương xa đã lâu ngày không gặp thế nhưng vẫn nhớ nhau, đến thăm nhau. Ta có thể thấy được tình cảm quý trọng nhau của tình bạn già.

  • “Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
  • Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.”

Cụm từ “đã bấy lâu” cho thấy được khoảng thời gian đã quá lâu quá xa rồi người bạn kia mới có thời gian đến chơi với nhà thơ. Dù cuộc sống còn khó khăn thế nhưng người bạn kia vẫn thu xếp được công việc đến thăm Nguyễn Khuyến điều đó cho thấy một tình bạn trong sáng thân thiết trân trọng nhau giữa nhà thơ và bạn mình. Thế nhưng cứ tưởng với một người khách quý như thế phải có mâm cao cỗ đầy hay ít nhất cũng phải vài ba thứ gì đó có thể để cho hai người tâm sự thế nhưng lại không hề có. Bạn đến nhà nhưng những người trẻ trong nhà thì đã đi vắng hết, chợ thì xa nhà quá. Trong khi nhà thơ tuổi đã già không thể đi lại được. Nhà thơ như thể hiện lời xin lỗi của bản thân về hoàn cảnh ấy không thể nào làm được một bữa cơm có thể không nhiều đồ ăn nhưng cũng là thể hiện tấm lòng với người bạn từ xa đến.

  • “Ao sâu, sóng cả khôn chài cá
  • Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà
  • Cải chửa ra cây, cà mới nụ
  • Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa
  • Đầu trò tiếp khách, trầu không có”

Cả năm câu tiếp theo, tác giả sử dụng biện pháp nghệ thuật để liệt kê ra hàng loạt những khó khăn hiện tại của mình. Không có những đồ đắt giá ở ngoài thì sẽ làm cho khách những đồ từ chính cây nhà lá vườn cũng được. Ấy vậy mà, tác giả lại vô cùng thất vọng bởi ở nhà cũng chẳng có gì khả thi để dùng được. Hai người già thì sao có thể bắt cá giữa những đợt sóng lớn hay bắt gà ở trong khoảng vườn rất rộng được đây. Ngay cả những món rau dân dã cũng không có sẵn ở trong vườn. Hàng loạt những dẫn chứng của tác giả như lời than trách “cải chửa ra cây”, “cà mới nụ”, “bầu vừa rụng rốn”, “mướp đương hoa”, … Trong đầu của người chủ nhà, dần dần từng thứ được đưa ra, từ những thứ cao sang cho tới những thứ gần gũi và bình dị đối với món ăn thường ngày của mỗi người vậy mà vẫn không có đủ để dành cho bạn. Cuối cùng, ngay cả tới miếng trầu được gọi là “đầu câu chuyện” cũng chẳng có để đưa cho bạn mình - thứ cơ bản nhất trong những cuộc gặp mặt. Thế nhưng dù cho có vô vàn lý do đi chăng nữa thì tất cả như được vỡ ào cảm xúc và trở thành linh hồn của bài thơ trong câu thơ cuối.

  •         “Bác đến chơi đây ta với ta”

Tất cả vật chất giờ đây không còn quan trọng nữa, chỉ có tấm lòng, có sự chân thành là đủ. Với ông, người bạn, người tri kỉ đã không còn là người ngoài nữa mà là chính bản thân của ông. Hai người chính là một. Đó cũng chính là điều đáng quý nhất của tình bạn này.

Tuy chỉ là một bài thơ ngắn, thế nhưng đã khiến cho chúng ta xúc động trước tình bạn của những người tri kỉ cùng nhau. Đó là một tình bạn không màng vật chất mà chỉ có sự chân thành và tấm lòng đối xử với nhau. Đó là một điều rất đáng được trân trọng và học tập trong mối quan hệ của mỗi chúng ta.

Thành-wikivui.com

ban den choi nha vuon rong rao thua kho duoi ga

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ BÀI BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

Nguyễn Khuyến là nhà thơ của nông dân và làng quê, với những đóng góp lớn cho lịch sử văn học Việt Nam. Trong thơ ông ta luôn bắt gặp hình ảnh của thiên nhiên làng quê bình dị, quen thuộc, đẹp nhẹ dịu, thanh sơ nhưng lại có nét lặng buồn. Ngay cả khi viết về tình bạn, ta vẫn thấy thấp thoáng hình ảnh của làng quê vùng đồng chiêm trũng. Điều đó thể hiện rõ trong tác phẩm “Bạn đến chơi nhà” của ông.

“Bạn đến chơi nhà” là tác phẩm được nhà thơ sáng tác bằng thể thất ngôn bát cú Đường luật, thể hiện tình bạn chân thành, giản dị nhưng đáng quý của nhà thơ dành cho người bạn của mình. Mở đầu bài thơ là lời chào hỏi thân mật hết sức đời thường:

  • Đã bấy lâu nay bác tới nhà

Ngay từ câu thơ mở đầu ta đã thấy được tình cảm gắn bó thân thiết của nhà thơ với người bạn của mình. Cách xưng hô “bác” là minh chứng rõ ràng nhất, nó là cách xưng hô giữa những người thân thuộc, ruột thịt đồng thời thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau. Bằng giọng thơ tươi vui, hóm hỉnh, câu thơ còn thể hiện được niềm vui mừng hân hoan của nhân vật trữ tình khi bạn mình qua chơi. Thế nhưng đến những câu thơ tiếp theo, nhà thơ lại khắc họa một tình huống lúng túng, mang nét cười hóm hỉnh:

  • Trẻ thời đi vắng chợ thời xa
  • Ao sâu, sóng cả khôn chài cá
  • Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà
  • Cải chửa ra cây, cà mới nụ
  • Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa

Sau khi niềm nở đón tiếp bạn, nhà thơ suy nghĩ tới việc sẽ tiếp đãi bạn mình thật chu đáo, sung túc. Thế nhưng lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu “trẻ đi vắng, chợ thì xa”. Chính vì vậy, có lẽ nhân vật trữ tình sẽ tiếp đãi bạn bằng những thứ “cây nhà lá vườn”. Nhưng chưa dừng lại ở đó, thi nhân lại bất chợt nhận ra hiện trạng của cây vườn bấy giờ: ao sâu, sóng lớn không thể bắt cá; có nuôi gà nhưng vườn thì rộng, hàng rào lại thưa nên cũng không thể đãi gà. Không thể chiêu đãi những món ngon như thịt cá, gà, nhà thơ nghĩ tới những thứ bình dị hơn như rau củ, thế mà lại: cải chưa lớn, cà mới lên nụ, bầu non mới chỉ vừa rụng rốn, dàn mướp vừa đơm hoa. Tác gải đã sử dụng một loạt hình ảnh liệt kê, từ đó vừa khắc họa hoàn cảnh khó khăn thiếu thốn của nhà thơ khi về ở ẩn, đồng thời như là một lời tự thuật lại để người bạn có thể thông cảm cho mình, khi mà muốn tiếp đãi bạn thật chu đáo nhưng hoàn cảnh lại cho phép. Hoàn cảnh ấy khó khăn tới mức:

  • “Đầu trò tiếp khách trầu không có”.

Người xưa vốn quan niệm “miếng trầu là đầu câu chuyện”, trầu là thứ đơn giản, bình dị nhất nên có trong mỗi buổi trò chuyện. Thế nhưng bây giờ nhà thơ đến điều giản dị nhất ấy cũng không có để tiếp khách. Vậy là khi người bạn đến không có bất cứ gì để tiếp đãi, chỉ có hai người bạn già ngồi trò chuyện tâm sự. Thế nhưng, sau khi liệt kê ra một loạt những thứ không có thì câu thơ cuối được nhà thơ chốt lại đầy cảm xúc, về một thứ có còn quan trọng hơn tất cả những thứ vật chất kia:

  • “Bác đến chơi đây, ta với ta.”

Chính trong hoàn cảnh khó khăn, cái gì cũng không có ấy mới khiến cho cái có duy nhất hiện lên tỏa sáng nhất. “Bác” đến chơi nhà đâu cần tiếp đãi sang trọng, đâu cần những thứ vật chất bên ngoài, điều quan trọng nhất chính là tấm lòng của hai người bạn già cùng chí hướng, của những con người thân thuộc như ruột thịt. “Ta với ta”, cái “ta” đó vừa là tôi vừa là bác, tưởng như hai nhưng đã hòa quyện vào một tự bao giờ.

Với cách nói hóm hỉnh, vui nhộn, sử dụng một loạt hình ảnh làng quê quen thuộc, kết hợp cùng thể thơ thất ngôn bát cú, “Bạn đến chơi nhà” đã khắc họa thành công tình bạn đẹp đẽ, chân thành của nhà thơ. Từ đó thể hiện được tài năng, vị trí của nhà thơ trong thi đàn Việt Nam.

Hikari- wikivui.com

ban den choi nha ao
Ao sâu nước cả rất khó đánh bắt cá, nhưng đó chỉ là cái cớ chứ có rất nhiều cách đánh bắt cá

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 3 PHÁT BIỂU CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ LỚP 7 NGUYỄN KHUYẾN NGẮN GỌN

Tình bạn là một chủ đề quen thuộc trong thơ ca Việt Nam, đặc biệt trong giai đoạn trung đại. Có rất nhiều bài thơ hay, thể hiện những tình bạn đẹp thắm thiết như Khóc Dương Khuê của Nguyễn Khuyến, Bồi Giang Phiếm Chu Tống Vi Ban Quy Kinh của Đỗ Phủ,… Nhưng chắc chắn không có bài thơ nào diễn tả sâu sắc cái đẹp của tình bạn trong một hoàn cảnh hết sức éo le như bài thơ Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến.

Bài thơ mở ra một hoàn cảnh hết sức éo le: Đã lâu bạn mới đến chơi nhà, nhưng lại không có gì để tiếp đãi bạn cả. Và hoàn cảnh ấy là cái nền để tình bạn tri âm, tri kỉ nổi bật lên.

Câu thơ mở đâu là câu dẫn chuyện:

  • “Đã bấy lâu nay, bác tới nhà,”

“Đã bấy lâu nay” gợi một khoảng thời gian tương đối dài. Quãng thời gian ấy đối với những người bạn thật sự mong ngóng nhau, thì khi bạn đến chơi, chỉ mong muốn mang những gì tốt nhất ra tiếp đãi bạn. Nguyễn Khuyến gọi bạn là “bác” chứ không phải là bạn hay một từ nào khác, nó thể hiện thái độ gần gũi, thân thiết, nó cũng thể hiện sự tôn trọng đối với người bạn.

Bạn thân lâu ngày mới đến chơi nhà, tất nhiên sẽ có sự đón tiếp, chúng ta hãy cùng xem Nguyễn Khuyến đón tiếp bạn như thế nào:

  • “Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa.
  • Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
  • Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
  • Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
  • Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
  • Đầu trò tiếp khách, trầu không có,”

Muốn tiếp đãi bạn linh đình thì phải đi trọ, nhưng không may trẻ con lại không có ở nhà, chợ lại ở quá xa, nên chẳng thể đi được. Nguyễn Khuyến đành đi ra bườn. Nhưng đáng tiếc thay, ngoài vườn cũng không tìm được thứ gì. Mặc dù có đầy đủ ao, vườn, cây cối nhưng lại không tìm được cái gì tiếp đãi bạn vì không thể bắt cá do ao sâu nước lớn, không thể bắt gà do “vườn rộng rào thưa”, cây cối cũng không ăn được vì “cải, cà, bầu, mướp” mới kịp đơm hoa kết quả, còn chưa lớn. Đối diện trước hoàn cảnh đó, chủ nhà cũng chỉ đành dùng miếng trầu thay câu truyện. Nhưng buồn thay, ngay cả một miếng trầu, nhà thơ cũng không có. Ông cha xưa thường nói “Miếng trầu là đầu câu chuyện”, nhưng bây giờ ngay cả miếng trầu cũng không có, thì câu chuyện bắt đầu như thế nào? Hoàn cảnh nghèo khổ, khó khăn của tác giả được bộc lộ sâu sắc qua những hình ảnh giản dị như vậy.

Trước sự nghèo khổ, thiếu thốn của nhà ta, bác vẫn vui cười:

  • “Bác đến đây chơi, ta với ta.”

Bác hiểu cho hoàn cảnh khó khăn của nhà ta, chúng ta đến với nhau bằng tấm chân tình, không phải đến với nhau bằng vật chất. Cho nên dù không có mâm cao cỗ đầy đón tiếp, bác vẫn vui vẻ đến thăm nhà ta. Cụm từ “ta với ta” ở cuối bài vang lên như một lời khẳng định mối quan hệ khắng khí giữa ta và bác. Bác và ta tuy hai nhưng mà tâm hồn đồng điệu như một.

Bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú, dùng hoàn toàn các từ ngữ dễ hiểu, không sử dụng bất cứ biện pháp nghệ thuật nào. Nhưng với cốt truyện tuy đơn giản nhưng vẫn đầy hấp dẫn, đặt trong một tình huống éo le để bộc lộ tình bạn thắm thiết, cao đẹp, vượt lên những thứ vật chất tầm thường.

Tình bạn trong “Bạn đến chơi nhà” thật đẹp, nó chính là dấu ấn tạo nên thành công của tác phẩm. Nguyễn Khuyến đã để lại trong lòng bạn đọc một ấn tường khó phai về phong cách viết thơ giàu tình cảm với bài thơ “Bạn đến chơi nhà”.

AT-wikivui.com

Văn mẫu lớp 7