wikivui.com logo

3 bài văn phân tích hình ảnh người mẹ trong bài thơ Con cò

Chế Lan Viên thường được biết đến với những vần thơ giàu hình ảnh, đậm chất suy tư, triết lý. Bài thơ "Con cò" của ông viết về tình mẫu tử thiêng liêng cao cả không gì có thể thay thế được. Hình ảnh người mẹ nhỏ bé và vất vả mưu sinh như kiếp thân cò cố gắng cho con những điều tốt đẹp nhất. Thể thơ tự do phóng khoáng đã góp phần làm cảm xúc tác giả được bày tỏ tự nhiên nhất. Dưới đây là một số bài viết tham khảo, chúc các bạn học tốt!

Các bài viết liên quan tới chủ đề hình ảnh người mẹ đáng chú ý:

hinh anh nguoi me trong bai tho con co

BÀI VĂN SỐ 1 CẢM NHẬN HÌNH ẢNH NGƯỜI MẸ TRONG BÀI THƠ CON CÒ

  • "Cánh cò bay lả bay ba
  • Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng…"

Tuổi thơ ta lớn lên qua những lời hát ru, những câu chuyện tâm tình dịu yên của bà của mẹ. Và bài thơ "Con cò" của Chế Lan Viên là một trong những lời ca như vậy. Hình ảnh một người mẹ ru con, tâm tình cùng con qua lời kể về cò, giản dị mà ý nghĩa. 

Bên nôi, mẹ cất lời ru ngọt ngào, bàn tay vỗ về đưa con vào giấc ngủ. Mẹ là người gieo cho đầu con những tri thức đầu tiên về cuộc sống, "Con chưa biết con cò/ Nhưng trong lời mẹ hát , có cánh cò đang bay", hình ảnh chú cò gầy gò một mình "kiếm lấy ăn", bay từ Cổng Phủ đến Đồng Đăng, đó là sự vất vả lam lũ, lao động khó nhọc, đó cũng là nỗi niềm về mẹ. Thân cò lặn lội một mình khó nhọc, con có mẹ chở che, con chỉ cần ăn rồi ngủ. Con ngủ say "chẳng phân vân", vì con còn quá nhỏ, chưa nhận thức hết được mọi thứ xung quanh mình. Cuộc đời mẹ luôn tần tải như vậy, dọc ngang khắp chốn để lo cho đứa con bé bỏng. 

  • "Con cò ăn đêm
  • Con cò xa tổ
  • Cò gặp cành mềm
  • Cò sợ xáo măng…"

Chế Lan Viên đã khéo léo đưa lời ca dao vào bài thơ để nói lên lòng mẹ, chất chứa nỗi buồn và ưu tư. Mẹ sinh con ra và chăm sóc con, mẹ cũng là người chở che, bao bọc con trước những vấp ngã khó khăn cuộc đời, đó là những "cành mềm" khiến cò con sợ hãi. Nhưng có mẹ, con sẽ không con sợ nữa, vững tin vào tương lai. 

"Ngủ yên, ngủ yên, cò ơi chớ sợ

Cành có mềm, mẹ đã sẵn tay nâng."

Mẹ là cò luôn ở bên con, mỗi bước đến trường, mỗi bước khôn lớn. Mẹ mong con sẽ trở thành thi sĩ, thi sĩ có tâm hồn đẹp, thi sĩ yêu và hiểu ý nghĩa của cánh cò. 

  • "Dù ở gần con
  • Dù ở xa con 
  • Cò sẽ tìm con
  • Cò mãi yêu con
  • Con dù lớn vẫn là con của mẹ
  • Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con"

Tình mẫu tử thiêng liêng cao quý và bất diệt, không một thứ gì, không khoảng cách có thể làm tình yêu ấy biến mất. Dẫu con có ở nơi đâu, mẹ vẫn sẽ dõi theo từng bước đi, mong ngóng con và luôn luôn là chỗ dựa vững chắc để con tự tin trưởng thành. Con dù lớn hay nhỏ, với mẹ vẫn thật bé bỏng, và con vẫn luôn là cò con bé bỏng của mẹ. Cho đến cuối cuộc đời, lòng mẹ vẫn chỉ có một bến đỗ là con.

Người mẹ tần tảo lam lũ với đức hy sinh cao cả đã hóa thân vào hình ảnh chú cò với đôi cánh dang rộng để ở bên con mãi mãi, bằng lời thơ tâm tình, người mẹ trong thơ Chế Lan Viên bình dị mà chứa đầy tình cảm, sự hy sinh, tần tảo đáng ngưỡng mộ. Đó là nét đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng trên thế gian này.

  • "À ơi…
  • Ngủ đi! Ngủ đi! "

Tất cả lời tâm tình mong ước của mẹ đều đang là lời ru ngọt ngào, nỗi trải lòng của mẹ bên nôi con, ngắm đứa con bé bỏng ngủ say, tấm lòng người mẹ xao động biết chừng nào. "Con ơi, con ngủ cho ngoan.."

Lời thơ như lời ru thâm trầm lặng lẽ. Đọc "Con cò", lòng người đọc xúc động và biết ơn vô ngần tới người mẹ với kiếp thân cò lặn lội, với tình yêu thương đầy ắp không bao giờ vơi cạn. 

Ziin-wikivui.com

con co 1

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 PHÂN TÍCH HÌNH ẢNH NGƯỜI MẸ TRONG BÀI THƠ "CON CÒ"

Chế Lan Viên là nhà thơ lớn, thơ ông đạm tính triết lí và mang ý nghĩa nhân sinh sâu sắc. Đến với bài thơ "Con cò", hình ảnh người mẹ giàu tình yêu thương, hi sinh hết cuộc đời vù con và luôn mong cho con của cuộc đời hạnh phúc đã để lại trong lòng em ấn tượng sâu đậm.
 
Người mẹ đưa con vào giấc ngủ say nồng với lời hát ru nhẹ nhàng, dòng sữa ngọt lành cũng nâng đỡ giấc mơ con. Tình thương yêu đứa con bé bỏng được gửi gắm vào lời ru thiết tha của mẹ
 
               “ Con còn bế trên tay
                 Con chưa biết con cò
                 Nhưng trong lời mẹ hát
                 Có cánh cò đang bay... 
      Và
              “ Sữa mẹ nhiều, con ngủ chẳng phân vân”
Quãng thời gian thơ bé nằm trong nôi, trên đôi bàn tay mẹ ấu yếm, vỗ về, mới cảm nhận tình yêu bao la của mẹ. “ Sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn”. Sữa mẹ nuôi lớn con nhưng lời mẹ hát, nơi chứa đựng tâm tư, tình cảm của mẹ lại nuôi lớn tâm hồn con. Đứa con ngủ say “chẳng phân vân”, bởi “ chưa biết” những nỗi niềm ẩn giấu trong giai điệu quen thuộc. Mọi nỗi niềm mẹ giấu kín trong lòng, con lớn lên trong tiếng hát dịu hiền, trong tình yêu thương bao la. Tuổi thơ ấu của con toàn màu hồng của thế giới thần tiên, không bao giờ bị vướng bận bởi những lo toan thường ngày. Đó là nhờ mẹ chở che, nhờ con mẹ gánh lấy tất cả mà con có quãng đời ấu thơ đẹp đẽ, yên ấm. 
Cánh cò trắng bay hoài trong lời mẹ hát. Chú cò trắng gầy guộc, khẳng khiu luôn tất tả kiếm ăn nuôi con, nó là hiện thân của sự chịu thương chịu khó, đức hi sinh cao cả. Đằng sau hình dáng con cò, ta thấy cả hình tượng mẹ vất vả, lam lũ
                “ Con cò bay la
                  Con cò bay lả..."
              Và
                "Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn
                  Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ.”
Không gian mở ra rộng lớn: “ cổng phủ, Đồng Đăng”, hình ảnh thân cò miệt mài bay đi kiếm ăn trong khoảng không bát ngát tượng trưng cho cuộc đời mẹ ngược xuôi mọi chốn để chăm lo cho con, để con được sống hạnh phúc trong tuổi ấu thơ hồn nhiên “ chơi rồi lại ngủ”. Nhà thơ Chế Lan Viên khéo léo sử dụng ý, chọn lời trong những câu ca dao thân thuộc, vừa khơi dậy tình cảm những tình cảm nhất trong lòng mỗi người, vừa làm tăng tính nhạc cho lời ru của mẹ. Con vẫn có mẹ ở bên, con vẫn chơi rồi lại ngủ còn mẹ như vất vả, tần tảo hơn. Đối lập với sự hồn nhiên, vô ưu vô lo của con là hình ảnh của mẹ tần tảo, lam lũ để cho con một tuổi thơ hạnh phúc. Lời mẹ hát như chất chứa nỗi buồn khi nhắc tới những tủi cực của cái cò:
                “ Con cò ăn đêm
                   Con cò xa tổ
                  Cò gặp cành mềm,
                  Cò sợ xáo măng...”
Lời hát lại gợi nhắc những vần nhịp ca dao xa xưa khi cánh cò dọ dẫm đêm hôm đi tìm cái ăn vì đói vì thiếu thốn kiệt cùng cò mới dấn thân mình vào đêm tối, bao hiểm nguy rình rập. Mẹ là cánh cò, bất chấp gian khổ trong cuộc đời vì con. Trong đêm tối của cuộc đời, mẹ vẫn luôn hướng về phía tương lai. Và con là ánh sáng dẫn đường cho mẹ. Tất cả mọi việc mà mẹ làm, điều mà mẹ nghĩ đều hướng đến con. Dù của khoa khăn có vất vả đến nhường nào, mẹ vẫn nguyện dấn thân vào guồng quay cuộc đời để coi thể mang đến cho con hạnh phúc, tiếng cười của tuổi thơ.“ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” nó dạt dào bà vô tận. Nó bao trùm lấy cuộc đời con như bầu sinh khuyển bao trọn lấy trái đất. Mẹ chính là người nâng đỡ con những khi vấp ngã, bao dung con khi con sai lầm. Thật vậy, mẹ sẵn sàng nâng niu, chở che cho con lúc nguy khó, bấp bênh trên đường đời. mẹ luôn ở bên dìu dắt con vượt qua những “ Cành mềm” - ẩn dụ cho những chông gai, thử thách phía trước.
Mẹ hát ru con với niềm tin hi vọng tương lai con tươi đẹp sẽ mở ra. Mẹ cũng như cánh cò mãi sát cánh bên con như người bạn, theo con đi học, tới trường đón nhận những tri thức mới mẻ. Mẹ thoáng băn khoăn về tương lai con:
              “ Lớn lên, lớn lên, lớn lên...
                Con làm gì?”
Mẹ tự trả lời: “ Con làm thi sĩ!” bởi mẹ mong ước thế giới tâm hồn của con có thể vẫn trong sáng đẹp đẽ như ngày nào. Làm thi sĩ để cánh cò còn bay mãi trong tâm trí của con. Những ước mong thật giản dị xuất phát từ tình yêu con vô hạn. Mẹ mong ước tâm hồn con sẽ mãi trong sáng tươi đẹp đến một ngày con trở thành thi sĩ- ngày mà con đủ trưởng thành để có thể viết lên trang sách đời con những dòng thơ đẹp nhất, hay nhất. Sự lớn lên của con mang theo bao niềm hi vọng, chờ mong của mẹ. Từ những câu hát ru quen thuộc, Chế Lan Viên cũng gói ghém dòng triết lý, suy tư về tình mẫu tử cao đẹp:
           “Cò sẽ tìm con
             Cò mãi yêu con.
             Con dù lớn vẫn là con của mẹ 
             Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.”
Con lớn khôn theo năm tháng nhưng có một điều không thay đổi là tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Dù con doi đâu, làm gì thì tình yêu thương mẹ fanhf cho con sẽ vẫn luôn là hành trang theo con trên mọi nẻo đường đời. Dù con có sa ngã hay vinh quang, có khổ đau hay sung sướng thì trong lòng mẹ, con vẫn luôn là đứa con bé bỏng, là con yêu của mẹ. Đi hết cuộc đời này, thứ thủy chung bên con mãi chính là lòng mẹ bao la.  Câu hát vẫn ngân lên nhẹ nhàng và thấm thía ý nghĩa sâu xa về tình mẹ:
                 “ À ơi!...
                   Ngủ đi! Ngủ đi!”
Nhà thơ Chế Lan Viên sử dụng biện pháp ẩn dụ tài tình trong suốt bài thơ, hình ảnh người mẹ mang những nét đẹp của tình mẫu tử truyền thống thiêng liêng được khắc họa qua hình ảnh con cò. Những lời nhắn gửi qua câu hát ru, giai điệu quen thuộc còn đọng lại, ngân nga mãi trong tâm trí ta. Như một ám gợi sâu xa mà tinh tế, để lại trong lòng bạn đọc bao suy tưởng bao tâm trạng, cảm xúc. Tiêng mẹ ru hay tình mẹ chan chứa, giọng của mẹ hay lời nhắn nhủ của tình mẫu tử thiêng liêng. Tất cả hòa vào làm một, để mai này con có lớn khôn thì vẫn luôn nhớ về mẹ- người vì con hi sinh cả đời mình. 
 
Có thể nói, hình ảnh người mẹ trong bài thơ "Con cò" của Chế Lan Viên đã đi vào sự trường tồn vĩnh cửu. Nó tạc lên bức chân dung, tượng đài tôn vinh tấm lòng bao la của mẹ. Và tất cả chúng ta đều của thể thấy trong đó hình ảnh của bà của mẹ mình, những người phụ nữ cả cuộc đời không màng đến hạnh phúc cá nhân để mang lại cuộc đời tròn đầy viên mãn ngay từ những ngày đầu tiên của cuộc đời con. Từ đó nhắc nhở ta về tình mẫu tử thiêng liêng cao đẹp, gợi nhắc ta về bài học nhân sinh sâu sắc. 
 
Và như vậy, qua bài thơ, hình ảnh người mẹ không chỉ là người mẹ yêu thương con hết mực, hi sinh tất cả vì con mà còn là người mẹ mạnh mẽ. Ta nhận ra tình mâu tử thiêng liêng, sau nặng và thêm trân trọng những ngày tháng được sống trong vòng tay ấm áp của mẹ hơn bao giờ hết. 
                           Donli- Wikivui.com 

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 HÌNH ẢNH NGƯỜI MẸ TRONG BÀI THƠ CON CÒ CỦA CHẾ LAN VIÊN LỚP 9

Chế Lan Viên là một trong những tên tuổi nổi tiếng nhất của nền thơ ca Việt Nam hiện đại, ông sinh ra và lớn lên ở vùng đất Quảng Trị. Trước cách mạng tháng tám ông được xếp vào hàng những gương mặt tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới, với phong cách thơ độc đáo. Thơ của ông mang một vẻ đẹp trí tuệ, nhiều triết lý sâu sắc được biểu hiện trong khuynh hướng suy tưởng - triết lý "chất suy tưởng triết lý mang vẻ đẹp trí tuệ và sự đa dạng, phong phú của hình ảnh thơ được sáng tạo bởi một ngòi bút thông minh, tài hoa"

Bài thơ “Con cò” được Chế Lan Viên sáng tác vào năm 1962, được in trong tập “Hoa ngày thường, chim báo bão”. Nhan đề này vừa mang ý nghĩa tả thực vừa là nghĩa ẩn dụ, gợi lên một hình ảnh đẹp và gần gũi, thân thương với con người Việt Nam, hình ảnh quen thuộc của những cánh cò trắng phau nơi đồng quê bát ngát, hình ảnh cánh cò trong ca dao, trong lời ru của bà, của mẹ đã trở thành biểu tượng đẹp cho nhân cách sáng ngời của những người phụ nữ xưa, tình mẫu tử thủy chung, tình yêu thương theo con. Cảm hứng sáng tác tác bao trùm toàn bài là cảm hứng ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng và ý nghĩa của lời ru trong cuộc đời của mỗi con người.

Hình ảnh con cò vốn là hình ảnh tượng trưng cho người nông dân, người phụ nữ trong cuộc sống lao động thường ngày, tuy vất cả, chịu cực khổ mọi bề nhưng ẩn sâu bền trong lớp vỏ xù xì, gai góc ấy lại là những đức tính phi thường, đáng quý.

Con cò vốn đã là hình ảnh quen thuộc của người nông dân Việt Nam. Màu lông trắng phau của con cò hoà lẫn với màu trắn của những chiếc nón đội đầu nhấp nhô trên cánh đồng lúa, ngày ngày cày cấy, chăm sóc cây lúa. Với tư tưởng trọng nam khinh nữ đã tồn tại và thấm sấu trong xã hội phong kiến lúc bấy giờ, người phụ nữ không thoát khỏi số phận long đong lận đận, với nhiều bi kịch khác nhau, nhưng đều có chung kết cục bi thảm. Cứ như vậy lời hát đau thương dần theo lời ca buồn mà đi vào tâm hồn những đứa trẻ. Người mẹ sẵn sàng hi sinh tất cả để chăm sóc con, ru con bằng chính những lời tư tâm hồn người me, muốn san sẻ cho con những gì là tốt nhất và đẹp nhất. Mẹ nhắn nhủ đến con rằng mẹ ở đây luôn thót gót bước chân của con:

“Con ngủ yên thì cò cũng ngủ

Cánh của cò hai đứa đắp chung đôi

Mai khôn lớn con theo cò đi học

Cánh trắng cò bay theo gót đôi chân”

Cánh cò trong lời ru của mẹ đã dần dần trở thành người bạn đồng hành trên mỗi bước đường con đi, theo con từ tận giấc ngủ, trong mỗi giấc mơ, từ lúc con bắt đầu biết ước mơ, biết ươm mầm tương lai rồi sau đó lại cùng con thực hiện vào đời. Đó là những gửi găm thiết tha nhất, đối với mỗi người mẹ dù con có lớn cũng như đứa trẻ con đáng yêu, bé bỏng, mẹ sẽ luôn hoá thành cánh chim theo con mãi:

“Dù ở gần con

Dù ở gần con

Lên rừng xuống bể

Cò sẽ tìm con

Cò mãi yêu con

Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con”

Mẹ nghĩ về tương lai của con, con sẽ lớn lên, có thể con sẽ đi xa, xa mẹ, có thể con sẽ ở gần ngay bên cạnh mẹ đây, có thể đường đời con nhiều chông gai trắc trở, cuộc sống sẽ thử thách con bằng muốn vàn những cách thức khác nhau thì mẹ vẫn luôn bên con, luôn dõi theo con, luôn luôn yêu thương và cho con một bến bờ bình yên và dịu dàng nhất. Con bây giờ, con của mai sau, con của nhiều nhiều năm sau nữa, khi con đã lớn khôn, khi con có thể đã là mẹ , thì với mẹ, con vẫn là một đứa bé cần được chở che.

Câu hát nhẹ nhàng, tình cảm, thấm đẫm yêu thương của mẹ. Giống như con cò là thông điệp là món quà tinh thần mẹ trao gửi cho con mãi mãi, bên cạnh con, thay mẹ chăm sóc con, mẹ cũng yên tâm hơn. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử mà còn là món quà tốt đẹp nhất mà bất cứ người mẹ nào cũng muốn gửi gắm.

Aiki-wikivui.com

Văn mẫu lớp 9