wikivui.com logo

Kể một câu chuyện về lòng tự trọng mà em biết - 3 bài kể chuyện lòng tự trọng ngắn gọn hay nhất lớp 9

Con người không phải là thánh nhân, không phải ai ngay từ đầu cũng vẹn toàn. Sống là hành trình nỗ lực không ngừng thay đổi chính mình để vươn tới sự hoàn thiện. Dù chúng ta có là ai, dù chúng ta có làm điều gì, dù cuộc sống có ra sao thì hãy nhớ đến một hành trang mà ta luôn cần mang theo bên mình đó là lòng tự trọng. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn kể lại một câu chuyện về lòng tự trọng. Khi viết, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của cá nhân mình. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hướng cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết về chủ đề lòng tự trọng được quan tâm trên Wikivui:

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 KỂ MỘT CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TỰ TRỌNG MÀ EM BIẾT LỚP 9

Lòng tự trọng là một trong những phẩm chất tốt đẹp nhất của Con Người. Đó là đức tính luôn luôn chú ý giữ gìn phẩm giá, nhân cách của mình, dù ở bất cứ hoàn cảnh nào. Người có lòng tự trọng là người có đạo đức, có thiên lương, có tư tưởng nhân nghĩa, không bao giờ làm điều xấu, việc ác với đồng loại và môi trường thiên nhiên. Lòng tự trọng không cần thể hiện ở những việc quá xa xỉ, phi thường mà đôi khi nó lại có ý nghĩa rõ ràng, tuy hành động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn.

Cuối tháng 10, năm 2017, em có đọc được một câu chuyện ý nghĩa về nhặt của rơi, trả người mất. Người bị mất tiền là chị Phạm Ngọc Minh Thư, chị phát hiện mình bị mất tiền khi chị đến tiệm may để lấy chiếc áo dài. Lấy áo xong, về đến nhà, chị Thư mới tá hoả, hốt hoảng khi phát hiện ví tiền của mình đã mất, trong túi có 15,5 triệu đồng tiền mặt, một điện thoại iPhone 5S, CMND, đăng ký xe, thẻ ngân hàng, thẻ ứng tiền thông minh có tài khoản 30 triệu và 2 cuốn sổ tiết kiệm với số tiền 1,3 tỷ đồng. Ngay lập tức, chị Thư gọi vào máy di động của mình thì không liên lạc được. Qúa lo lắng, chị đã báo ngay cho công an để tìm lại ví, đồng thời chị cũng báo tin cho chồng. Đợi một lúc sau, có một thanh niên điện thoại cho anh đề nghị gặp chị Thư. Ngay lập tức, chị Thư điện thoại lại gặp người thanh niên kia thì anh ta cho biết đã nhặt được ví của chị. Anh ta còn hẹn chị đúng 19h đến “nhà nghỉ Sao Mai ở đường Mân Thái” để nhận lại tài sản.

Do quá bất ngờ và bối rối, hơn nữa địa điểm hẹn gặp lại có tình hình an ninh phức tạp. Vì thế, gia đình chị Thư đã nhờ phía công an điều tra và bảo vệ an toàn của chị khi đến nơi giao hẹn. Mấy phút sau, lực lượng công an mai phục thấy người thanh niên đưa túi xách cho chị Thư, tiếp theo họ ngạc nhiên khi thấy chị mở ra kiểm tra rồi cầm xấp tiền đưa cho người thanh niên, cả hai lại như giằng co, đưa đẩy qua lại. Thấy tình hình có vẻ “cấp bách”, các chiến sĩ công an ập vào bắt giữ thanh niên. Nhưng ngay lập tức điều các chú công an không ngờ tới, chị Thư rối rít nói rằng thanh niên này bị oan và họ bắt nhầm người. Hỏi rõ ra mới biết câu chuyện đằng sau là sau khi gặp nhau, người thanh niên hỏi tên, địa chỉ, rồi đối chiếu khuôn mặt chị với ảnh trên CMND. Xác định đúng chị là người đã bị mất tài sản, anh mới trả lại ví và vật dụng cá nhân cho chị. Chị Thư kiểm tra thấy đầy đủ số tiền nên xúc động và rút ra một  khoản tiền để cảm ơn người thanh niên nhưng anh từ chối và bày tỏ mình rất vui khi trả được số tiền đã mất cho chị chứ không muốn chị báo đáp gì. Vì vậy mới có cảnh đưa đẩy số tiền, hoá ra tất cả chỉ là hiểu nhầm, hơn thế nữa, ai cũng ngạc nhiên và xúc động trước tấm lòng của anh thanh niên. Người thanh niên tốt bụng đó là Lê Doãn Ý, sinh viên trường Đại học mở Hà Nội tại Đà Nẵng, dù còn trẻ nhưng hành động của anh thật cao cả.

Có câu nói:” Lòng tự tôn đối với linh hồn giống như ôxi đối với cơ thể. Chặn nguồn ôxi của một người, và cơ thể anh ta sẽ chết; tước đoạt lòng tự tôn của một người, và linh hồn anh ta sẽ chết”. Câu chuyện đầy cảm động và đáng khâm phục trên là một minh chứng rõ rệt cho lòng tự trọng, sự đáng quý bởi tấm lòng và tâm hồn cao thượng.

Aiki-wikivui.com

long tu trong
Lòng tự trọng là thứ rất đáng quý trong cuộc sống hiện tại không phải ai cũng có thể vượt qua những cám dỗ những cái hạn chế của con người

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 KỂ MỘT CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TỰ TRỌNG MÀ EM BIẾT NGẮN GỌN

       Trong cuộc sống phức tạp này có biết vô vàn điều mà chúng ta không thể lường trước được. Cùng là con người nhưng có những người có được cuộc sống sung sướng đầy đủ ấm no mà thậm chí còn dược coi là thừa thãi ngược lại có những người lại vô cùng nghèo khổ không có cơm để ăn không có áo để mặc . Họ phải đi ăn xin khắp đường thôn ngõ xóm lê la hết gầm cầu đến trạm xe buýt chỉ mong nhận được sự giúp đỡ của khác. Tôi đã từng nghĩ phải chăng mình chỉ cần cho họ tiền là họ sẽ cảm thấy vui không cần biết theo cách nào và phương thức nào bởi tôi đã từng chứng kiến rất nhiều cảnh vì túng quẫn mà những con người bất hạnh đó phải đi làm những việc trái lương tâm trái đạo đức như: cướp giật, lừa đảo, thậm chí là giết người. Tôi từng thấy những người ăn xin nằm lì ở trước cửa nhà ông hàng xóm mặc cho bao lời chửi rủa nhưng người ăn xin vẫn không chịu đi . Tôi đã từng suy nghĩ rằng phải chăng vì họ quá khổ đến nỗi liêm sỉ cũng không cần chỉ cần biết có chỗ ăn chỗ ở là được mặc kệ những lời xúc phạm. Nhưng tôi đã phải giật mình nhận ra rằng không phải ai nghèo khó cũng bán rẻ lương tâm của mình. , có những người tuy nghèo về vật chất nhưng họ lại giàu lòng tự trọng .

       Hôm đó tôi đang trên đường đi học đến đúng đoạn dừng đèn đỏ thì có một cậu bé ăn xin trạng 12-13 tuổi. Trông cậu gầy nhom như một que củi, mặt mũi xanh xao, dáng người thấp bé nhưng khuôn mặt thì đầy sự khắc khổ như một người già . Chắc hẳn bộ dạng của cậu là do sóng gió của cuộc đời tạo nên những lớp bụi của đường phố đã phủ lên một tuổi thơ đầu đường xó chợ .Tranh thủ lúc mọi người đang dừng lại vì đen đỏ cậu vội vàng chạy ra cầu mong sợ giúp đỡ của mọi người chiếc nón để cậu đựng những đồng tiền lẻ mọi người cho cũng rách nát đến tội nghiệp. Mỗi người cho được một hai nghìn, có người rộng rãi hơn thì cho được năm nghìn . Lúc đó tôi cảm thấy mình còn rất hạnh phúc so với cậu bé này lục mãi trong túi tôi tìm được đồng mười nghìn sang nay mẹ cho để chiều về đi học thêm mua chút gì ăn cho đỡ đói. Tôi liền đưa luôn cho cậu bé không chút đắn đo.

      Xong khi nhận tiền của tôi xong cậu bé đi sang chỗ một người đàn ông ăn mặc lịch sự rất ra dáng một người có học thức. Cậu bé với giọng nói phều phào : “ Chú làm ơn giúp cháu ” . Người đàn ông không cả thèm nhìn mặt cậu bé rút trong ví ra tờ năm mươi nghìn đồng vứt vào mặt cậu bé mặc cho chiếc nón của cậu đang chìa ra. Đồng năm mươi nghìn rơi xuống đất ngay dưới chân của một người đỗ xe bên cạnh. Tất cả những người đứng ở đó đều nghĩ cậu bé sẽ nhặt lên và cảm ơn người đàn ông kia vì đối với một người ăn xin thì nhận được năm mươi nghìn của người đi đường là rất quý bởi họ thường chỉ nhận được tầm một hai nghìn.

       Nhưng mọi chuyện không như mọi người nghĩ cậu bé lặng lẽ nhặt đồng tiền lên thay vì bỏ vào nón và cảm ơn người cho tiền. Ngược lại cậu từ tốn cảm ơn người cho và trả lại. Người đàn ông nói to : “ ăn xin còn bày đặt ” Cậu bé đáp với vẻ mặt cương nghị: “ cảm ơn đồng tiền của chú nhưng cháu không thể nhận theo cách này . Cháu nghèo về vật chất nhưng cháu chưa từng một lần bán lẻ lòng tự trọng . Đồng tiền của chú có thể giúp cháu có bữa ăn no nhưng nó chà đạp lòng tự trọng của cháu. ” Cậu bé lặng lẽ trở về chỗ ngồi bên vệ đường của mình . Người đàn ông lúc này mới giật mình ngửng mặt lên nhìn cậu bé  . Mọi người xung quanh ai nấy đều trầm trồ ngạc nhiên về cách ứng xử đầy nhân văn của một cậu bé không được học hành đàng hoàng và hành động như một kẻ vô học của người đàn ông lịch lãm kia. Lúc đó đã rất nhiều người lúc đầu cho một hai nghìn rồi sau đó đã cho thêm cậu bé có người còn cho cậu nhiều hơn số tiền của người đàn ông kia “ Hãy cố lên cháu nhé”.

       Lúc này đèn xanh đã chuyển, mọi người lại tiếp tục chuyến đi của mình . Tôi trên đường đi học mà luôn bị ám ảnh hình bóng của cậu bé giàu lòng tự trọng. Từ đây tôi hoàn toàn thay đổi suy nghĩ về người ăn xin. Không phải ai cũng bị tha hóa vì hoàn cảnh vẫn có những con người ngời sáng trong bóng tối.

Yang – wikivui.com

cau chuyen long tu trong

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 3 KỂ LẠI MỘT CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG TỰ TRỌNG

Ông bà ta khi xưa có câu “ Giấy rách phải giữ lấy lề “ nhằm đề cao lòng tự trọng, phẩm chất thật thà, ngay thẳng và cho đến ngày nay, lòng tự trọng đã trở thành giá trị đạo đức cao đẹp của con người. Lòng tự trọng dễ dàng tìm thấy trong cuộc sống đời thường của chúng ta, một câu chuyện về hai anh em ăn xin khiến tôi không thể nào quên được.

Một buổi sáng lạnh lẽo, rét mướt của cái mùa đông miền Bắc , cây cối trơ trụi khô khốc lá, từng cơn gió thổi vào người như cứa da cứa thịt. Ngoài đường người nào người nấy ai cũng áo trong áo ngoài, tự bọc kín mình trông như những chiếc bánh trưng khổng lồ. Áy vậy mà ở góc đường kia, có một thằng bé ăn mặc rách rưới, bẩn thỉu làm sao mà sống xót nổi khỏi mùa đông này cơ chứ. Đến gần, tôi mới nhìn kĩ, cậu bé này trạc mười mười một tuổi, da dẻ tím tái, làn môi run rẩy lập cập trên tay với một làn đựng vé số với một ít quà bánh, những gói tăm, bút. Mủi lòng, tôi đến gần và định mua cho cậu bé một chút gì đó. Nhưng chợt phát hiện ra trong ví không còn đồng tiền lẻ nào cả :

- Em ơi, cặp “ Thần tài “ này bao nhiêu một tờ hả em ?

Bỗng chốc , nét mặt cậu bé như rạng ngời hẳn ra, dường như có gì đó tỏa sáng ở trong đôi mắt cậu bé, một nụ cười tươi rói mà đáng nhẽ ra sẽ luôn phải xuất hiện trên môi em. Em nhanh nhẹn bảo tôi :

- Anh chờ ở đây một lát, em đi ra hàng nước gần đây đổi tiền một tí em quay lại chả cho anh nhé?

Lúc đó, tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng tôi cũng thử một lần đặt niềm tin vào thằng bé, tôi ngồi chờ ở gốc cây gần đấy nhưng ngồi đợi mãi, đợi mãi vẫn chưa thấy thằng bé quay lại. Lúc đó, gần như tôi không còn sự kiên nhẫn nào nữa, định đứng dậy bỏ đi. Ngay lúc đó, một thằng bé trạc bảy tám tuổi, mặt mũi lấm lem, mắt đỏ hoe như vừa mới khóc xong chạy tới thở dốc hồng hộc và nói với tôi :

- Anh gì ơi, anh có phải người vừa mua vé số không ạ ?

Nói rồi, thằng bé đưa cho tôi một xấp những đồng tiền lẻ

- Anh của em bị tai nạn đang nằm trong viện, anh em dặn với em là chả lại tiền thừa cho anh ạ.

Suýt chút nữa thì tôi đã hiểu lầm một đứa bé , tuy số tiền đó cũng không quá lớn đối với nhiều người nhưng có thể, số tiền này có thể giúp cậu bé sống được qua nhiều ngày. Tôi đi theo cậu bé đến bệnh viện, thật may mắn là cậu bé không bị sao. Hoàn cảnh của hai em rất khó khăn, bố mẹ mất sớm, ở với ông bà, hai em phải đi bán vé số để có tiền trang trải cho cuộc sống của hai em và bà. Tôi không kiềm chế được cảm xúc , rơm rớm nước mắt vì quá thương hai em, không chỉ thế, tôi còn cảm thấy rất vui bởi giữa lòng thành phố trật hẹp, thiên biến vạn hóa thì tại nơi ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ này lại có hai tâm hồn đẹp đẽ, cao quý, không bị cái đói, cái nghèo khổ làm mờ mắt. Ấy vậy mà, trong cuộc sống , có những người được học tập, điều kiện vật chất đầy đủ còn người thân nhưng vẫn không từ bỏ lòng tham, làm những điều trái vứi đạo đức con người. Câu chuyện cũng là một trải nghiệm không thể nào quên trong tôi về một tấm lòng đáng quý, tôi hi vọng, câu chuyện sẽ như một tấm gương sáng, con người ta nhìn vào và thấy rõ mọi mặt tối, lòng tham của bản thân mà thay đổi, từ bỏ để trở thành một con người tốt, một người có ích cho xã hội.

Văn mẫu lớp 9