wikivui.com logo

Chứng minh Ăn quả nhớ kẻ trồng cây uống nước nhớ nguồn - 3 bài văn nghị luận 7

Không có gì trên đời lại tự nhiên mà có. Khi đã có mọi thứ như bản thân hằng mong muốn, chúng ta cần biết ơn, cảm tạ những người đã giúp mình. Trong xã hội hôm nay, người thành công thì vô số mà người biết trả ơn thì ít. Ông cha ta có lý khi khuyên con cháu rằng "uống nước nhớ nguồn", "ăn quả nhớ kẻ trồng cây". Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn nghị luận về đạo lý đó. Khi nghị luận, các bạn cần đưa ra những lập luận thuyết phục, dẫn chứng xác đáng, ý rõ ràng, mạch lạc. Các bạn có thể bộc lộ những suy nghĩ, quan điểm của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Ăn quả nhớ kẻ trồng cây uống nước nhớ nguồn đáng chú ý:

tuc ngu an qua nho ke trong cay
Khi ăn những trái cây thơm ngon chúng ta phải nhớ về người có công trồng như ông bà, cha mẹ đã trồng nên nó, cũng như rất nhiều thứ mà gia đình đã dành cho ta

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CHỨNG MINH ĂN QUẢ NHỚ KẺ TRỒNG CÂY, UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN

Không biết tự bao giờ mà những câu ca dao, tục ngữ, thành ngữ đã được nhân dân ta sáng tác và lưu truyền cho tới tận bây giờ. Những câu ca dao tục ngữ ấy chính là những bài học đạo lí, những kinh nghiệm quý báu mà cha ông ta đúc rút lại để dặn dò con cháu sau này. Một trong những đạo lí truyền thống mà mỗi người con của mảnh đất Việt Nam ta đều biết đến đó là: lá rụng về côi, suối chảy về nguồn, mỗi người chúng ta ai ai cũng phải luôn biết  ơn và khắc ghi công lao mà các bậc cha anh để lại. Điều đó đã được nhân dân ta đúc rút thành những câu tục ngữ: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.”

“Uống nước nhớ nguồn” hay “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đều là những câu tục ngữ mà nhắc đến lối sống ân tình, tình nghĩa của nhân dân ta, gợi nhắc con người về lòng biết ơn đói với thế hệ đi trước – thế hệ mà biết bao con người đã đánh đổi công sức, đánh đổi mồ hôi, thậm chí là đánh đổi cả máu và nước mắt để có được chúng ta ngày hôm nay, để có một đất nước hòa bình như thế này.

Lòng biết ơn  từ lâu đã trở thành một truyền thống tốt đẹp của nhân dân ta, điều đó được thể hiện qua bề dày những câu ca dao tục ngữ truyền miệng từ ngàn đời về đạo lí sống của con người:

  • “Cây có cội mới nảy mầm xanh lá
  • Nước có nguồn mới bể rộng, sông sâu”

Hay bài:

  • “Công cha như núi Thái Sơn
  • Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
  • Một lòng thờ mẹ kính cha
  • Cho trong chữ hiếu mới là đạo con.”

Hay bài ca dao nói về công lao của những người đi trước nhằm nhắc nhở chúng ta phải luôn trân trọng, biết ơn giá trị của cuộc sống hiện tại:

  • “Cày đồng đang buổi ban trưa
  • Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
  • Ai ơi bưng bát cơm đầy
  • Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần.”

Không chỉ vậy, lòng biết ơn còn là thước đo phẩm chất và nhân cách của mỗi người. Chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô ơn, sống hoài sống phí, chúng ta liệu có muốn biến mình trở  thành một dứa con bất hiếu hay một người học trò vô lễ? chúng ta liệu có ai muốn mình trở thành những kẻ ngang nhiên ăn không trái chín trên cây của một người nông dân nghèo khổ, vất vả?  Ắt hẳn không ai trong chúng ta mong muốn như vậy. Khi chúng ta biết trân trọng thành quả của người khác, chúng ta sẽ được mọi người thêm tôn trọng và yêu mến hơn, khi ấy những gì mà chúng ta trao cho người khác cũng được nâng niu và công nhận.

Bên cạnh giá trị truyền thống vốn có của mình, lòng biết ơn còn được coi là một trong những tình cảm thiêng liêng nhất. Nếu chúng ta không biết trân trọng công lao của người khác thì chúng ta đang hưởng thụ cuộc sống ngày hôm nay một cách vô ơn, vô nghĩa. Được sinh ra và lớn lên, chúng ta phải khắc ghi công lao sinh thành và nuôi dưỡng của cha mẹ. Để được nên người, được nâng tầm tri thức, chúng ta phải biết ơn công lao giáo dục của thầy cô và gia đình. Để được hưởng cơm ngon, trái ngọt mỗi ngày, chúng ta phải biết ơn những người nông dân một nắng hai sương, bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Và để được sống dười nền trời hòa bình, không có khói lửa chiến tranh như ngày hôm nay, chúng ta phải biết ơn Cách Mạng, biết ơn những người anh hùng đã hi sinh, biết ơn nhân dân đã thầm lặng cống hiến để có được Tổ Quốc ta ngày hôm nay… Mọi thứ trên đời không tự nhiên sinh ra hay mất đi, để có được những thành quả ấy là cả một hành trình dài của bao đời người, bao thế hệ. Chúng ta phải trân trọng nó. Nhưng bên cạnh sự biết ơn, chúng ta phải là những người duy trì, phát triển từ những thành quả vốn có ấy, để chúng ta nối bước cha ông, lại trở thành những người đi trước với thế hệ sau, chúng ta phải đóng góp, chúng ta phải cống hiên, để những trái ngọt ngày không mất đi mà ngày thêm căng mọng, ngọt ngào.   

Từ đạo lí mà cha ông ta ta răn dạy, chúng ta lên án phê phán những kẻ có lỗi sống vô ơn, coi những điều mình được hưởng thụ là tất yếu, là đương nhiên, không biết phấn đấu, phát huy những gì mình đang có. Những kẻ như vậy ắt sẽ bị xã hội coi thường, không tôn trọng và yêu mến.

“Uống nước nhớ nguồn” và “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” từ lâu đã là những câu nó truyền đời, truyền thống của nhân dân ta. Mỗi lần đọc lại những lời dặn dò ấy, em lại tự nhủ sẽ cố gắng phấn đấu hơn để sẽ luôn nhớ ơn những công lao vô bờ ấy, để góp phần xây dựng quê hương, đất nước thêm giàu đẹp.  

SongYan-wikivui.com

uong nuoc nho nguon
UỐng nước phải nhớ tới nguồn nó ở đâu ra

BÀI VIẾT SỐ 2 NGHỊ LUẬN VỀ ĐẠO LÝ UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN, ĂN QUẢ NHỚ KẺ TRỒNG CÂY LỚP 7

Những câu tục ngữ được nhân dân ta đúc kết trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, từ những điều bình thường trong cuộc sống nhưng chưa bao giờ thôi thấm thía và mất đi giá trị nhân văn của nó. Mượn những tự nhiên làm hình ảnh ẩn dụ: "uống nước", "ăn quả" - hành động hưởng thụ, nhận lấy thành quả được tạo thành. Còn "nguồn", "kẻ trồng cây" chính là cội nguồn làm, tạo ra những thành quả đó. Nhấn mạnh vào từ "nhớ" phải chăng dân gian muốn nhấn mạnh vào sự ghi nhớ, biết ơn. Đó là thái độ chân thành, nên và đáng phải có của mỗi thế hệ sau khi được nhận thành quả của thế hệ đi trước để lại.

"Uống nước nhớ nguồn" đã trở thành lẽ sống tốt đẹp của dân tộc ta, là tuyên thống của con người Việt Nam qua bao thế kỉ. Từ những câu ca dao thuở nào mẹ còn ru trên nôi nhắc nhớ về tấm lòng cha mẹ:

  • "Công cha nặng lắm ai ơi
  • Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang"

Rằng làm con phải lấy chữ "hiếu" làm đầu. Trong thời kì phong kiến, chữ trung, chữ hiếu càng được coi trọng. Đó là một trong những phẩm chất hàng đầu của người quân tử. Sự nhớ ơn, trân trọng đó trong xã hội hiện đại đó chính là tấm lòng khắc ghi công ơn của những anh hùng đã vì nghĩa lớn qua những ngày Thương binh liệt sĩ, là tấm lòng báo hiếu trong những ngày lễ Vu Lan báo hiếu, những ngày tri ân nhà giáo 20/12,.... Đạo lý "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" vẫn luôn tồn tại song song với sự phát triển của lịch sử và ngày càng trở nên đa dạng trong cách biểu hiện.

Vậy tại sao chúng ta cần phải "uống nước nhớ nguồn"? Nên nhớ, mỗi thứ chúng ta được tận hưởng và có ngày hôm nay không phải tự nó đã tồn tại. Chúng ta chính là thành quả và đang sử dụng thành quả của thế hệ đi trước. Những con người đã "ra đi chẳng tiếc đời mình", bỏ lại tuổi 19 đôi mươi đầy sức sống để chiến đấu vì lý tưởng, vì tổ quốc và đồng bào. Cuộc sống hòa bình hôm nay là nhớ những xương máu đã đổ. Uống nước, thì phải nhớ nguồn! Sự xuất hiện của ta hôm nay chính là nhờ có tình yêu thương và chở che của cha mẹ, gia đình: từ những tiếng khóc đầu đời, bước chân đầu tiên đến khi ta trưởng thành, luôn là gia đình ở đó, dõi theo ta. Vì thế, uống nước phải nhớ nguồn. Ta có thể học được bao điều hay, thêm mở mang và phát triển, đó là nhờ có những người thầy, cô luôn tận tụy. Thành phố sạch đẹp bởi những chiếc chổi tre hằng đêm vẫn lặng thầm trên đường phố.... Chúng ta đang ăn quả, vì thế "nhớ kẻ trồng cây" là một đạo lý tất yếu.

Những người biết hướng về nguồn cội, sống biết ơn và tri ân, luôn là những con người thành công và hạnh phúc. Một chiếc cây muốn cao lớn, trước hết phải có bộ rễ chắc khỏe, con điều muốn bay cao, cần được buộc chặt ,... Con người muốn có thể phát triển, trước hết không được quên cội nguồn, mình là ai, mình từ đâu đến, không quên những người, những nơi tạo ra mình. Đó chính là động lực để họ cố gắng và cũng là nơi để họ trở về mỗi kho mỏi mệt và chán nản. Hơn nữa, có nhớ nguồn cội, hay có chữ "trung" là phẩm chất đầu tiên của mỗi người để có thể phát triển và sống đẹp hơn, sống tốt hơn. Một xã hội biết sống tri ân và nhớ nguồn, không phải cổ hủ mà là một xã hội văn minh và phát triển.

Tuy vậy, với sự phát triển của cuộc sống hiện đại, lối sống gấp, sống vội, những nét đẹp truyền thống đã bị mai một dần, trở nên méo mó và có khi biến tướng. Bạn đừng nghĩ sự tri ân, nhớ ơn là cái gì to tát. Sự nghiêm trang khi hát quốc ca, thành kính khi viếng mộ liệt sĩ hay nhiệt thành đối với những người lớn tuổi cân giúp đỡ,... Điều đó đã đủ rồi.

Chúng ta ngày nay càng mơ ước bay xa, rồi lại càng muốn trở về với nguồn cội. Đó mới là nơi bình an và an yên nhất.

-Bingan-

an qua nho ke trong cay

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CHỨNG MINH ĂN QUẢ NHỚ KẺ TRỒNG CÂY, UỐNG NƯỚC NHỚ NGUỒN

Tục ngữ được ví như túi khôn của nhân dân ta, nó là kết tinh trí tuệ và tâm hồn người dân Việt Nam. Qua những câu tục ngữ ta có thể nhìn thấy vô số những nét truyền thống văn hóa của dân tộc, một trong số những nét đẹp đáng tự hào nhất có lẽ chính là truyền thống biết ơn được ông cha đúc kết qua hai câu “Ăn quả nhớ kẻ trông cây” và “Uống nước nhớ nguồn”.

Hai câu tục ngữ sử dụng những hình ảnh ẩn dụ có ý nghĩa tương đương nhau, “Ăn quả và “uống nước” là hành động hưởng thụ, kế thừa những thành quả mà thế hệ đi trước đã để lại, “kẻ trồng cây” và “nguồn” chính là người xây dựng nên thành quả đó. Cả hai câu tục ngữ đều xuất hiện từ “nhớ”, đó là biểu hiện dễ thấy nhất của sự biết ơn. Qua đó ông cha ta muốn gửi gắm tới con cháu hãy biết trân quý những giá trị mà người xưa đã hi sinh vất vả xây đắp cho ta

Biết ơn vốn là một nét truyền thống đẹp của nhân dân ta. Từ xa xưa, dù đời sống còn khó khă, bát cơm manh áo là một xa xỉ phẩm với nhiều gia đình, song những nghi lễ thờ cúng ông bà tổ tiên vẫn được thực hiện đầy đủ và trang nghiêm. Lòng biết ơn không chỉ dành cho những người thân đã khuất trong gia đình mà còn cả những danh nhân đã có công dựng nước giữ nước. Bằng chứng là những đền thờ, miếu thờ được xây dựng để tưởng nhớ công ơn dựng nước của ông cha ta như Thành Cổ Loa, Đền Trần, Gò Đống Đa,...Hay những khúc ca ca ngợi một thời kì hào hùng và dũng cảm bảo vệ Tổ Quốc như Cô gái mở đường, Nơi đảo xa,...tất cả vẫn còn vang mãi trong lòng nhân dân ta mãi về sau.

Nếu như trong thời chiến, lòng biết ơn được ưu ái dành cho những anh hùng cứu quốc, những người đã xả thân anh dũng xông pha trăm trận để dành lấy tự do cho Tổ quốc, thì đến thời bình, những giá trị về văn hóa, giáo dục, xã hội lại được quan tâm nhiều hơn một chút. Dẫu không phải là những ngôi đền uy nghi, những khúc tráng ca đầy sĩ khí, dẫu chỉ là những bó hoa tươi thắm, những món quà nhỏ trong ngày Thương binh liệt sĩ, ngày Nhà giáo Viêt Nam, ngày thành lập Quân đội nhân dân,...Nhưng đó là những tình cảm dạt dào và đáng quý vô cùng. Truyền tống ấy cứ vậy mà trở thành thông lệ, điều hiển nhiên trong đời sống văn hóa của người Việt.

Sự biết ơn còn được dành cho những con người lao động vất vả thầm lặng để tạo ra những giá trị tưởng chừng như rất giản đơn nhưng lại vô cùng thiết yếu như hạt lúa, cái quần cái áo,...Đó là những người nông dân, công nhân đang âm thầm cống hiến cho cuộc đời, đôi khi ta sẽ lãng quên nhưng ông cha ta thì vẫn luân nhắc nhở

  • “Ai ơi bưng bát cơm đầy
  • Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần!”

Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, ta phải biết biết ơn những giá trị mà mình đang được thụ hưởng ngày hôm nay. Mảnh đất hòa bình, hạnh phúc ngay trước mắt ta là do ông cha ta đổ biết bao mồ hôi, nước mắt, máu để giành được, hạt gạo ta đang ăn cũng không tự nhiên là có. Nhiệm vụ của chúng ta chihs là tiếp nối và kế thừa truyền thống đẹp của dân tộc, tích cực tham gia các phong trào đền ơn đáp nghĩa như thăm mẹ Việt Nam anh hùng, cựu chiến binh...Quan trọng nhất là phải không ngừng học hỏi trau dồi kiến thức để có thể tiếp bước cha anh, phát triển những nền tảng sẵn có để đất nước ngày một già đẹp hơn.

Lòng biết ơn là một đạo lí tốt đẹp mà ông cha ta đã răn dạy từ bao đời nay, biết ơn là một trong những hành trang không thể thiếu của một công dân mẫu mực.

Tục ngữ được ví như túi khôn của nhân dân ta, nó là kết tinh trí tuệ và tâm hồn người dân Việt Nam. Qua những câu tục ngữ ta có thể nhìn thấy vô số những nét truyền thống văn hóa của dân tộc, một trong số những nét đẹp đáng tự hào nhất có lẽ chính là truyền thống biết ơn được ông cha đúc kết qua hai câu “Ăn quả nhớ kẻ trông cây” và “Uống nước nhớ nguồn”.

Hai câu tục ngữ sử dụng những hình ảnh ẩn dụ có ý nghĩa tương đương nhau, “Ăn quả và “uống nước” là hành động hưởng thụ, kế thừa những thành quả mà thế hệ đi trước đã để lại, “kẻ trồng cây” và “nguồn” chính là người xây dựng nên thành quả đó. Cả hai câu tục ngữ đều xuất hiện từ “nhớ”, đó là biểu hiện dễ thấy nhất của sự biết ơn. Qua đó ông cha ta muốn gửi gắm tới con cháu hãy biết trân quý những giá trị mà người xưa đã hi sinh vất vả xây đắp cho ta

Biết ơn vốn là một nét truyền thống đẹp của nhân dân ta. Từ xa xưa, dù đời sống còn khó khă, bát cơm manh áo là một xa xỉ phẩm với nhiều gia đình, song những nghi lễ thờ cúng ông bà tổ tiên vẫn được thực hiện đầy đủ và trang nghiêm. Lòng biết ơn không chỉ dành cho những người thân đã khuất trong gia đình mà còn cả những danh nhân đã có công dựng nước giữ nước. Bằng chứng là những đền thờ, miếu thờ được xây dựng để tưởng nhớ công ơn dựng nước của ông cha ta như Thành Cổ Loa, Đền Trần, Gò Đống Đa,...Hay những khúc ca ca ngợi một thời kì hào hùng và dũng cảm bảo vệ Tổ Quốc như Cô gái mở đường, Nơi đảo xa,...tất cả vẫn còn vang mãi trong lòng nhân dân ta mãi về sau.

Nếu như trong thời chiến, lòng biết ơn được ưu ái dành cho những anh hùng cứu quốc, những người đã xả thân anh dũng xông pha trăm trận để dành lấy tự do cho Tổ quốc, thì đến thời bình, những giá trị về văn hóa, giáo dục, xã hội lại được quan tâm nhiều hơn một chút. Dẫu không phải là những ngôi đền uy nghi, những khúc tráng ca đầy sĩ khí, dẫu chỉ là những bó hoa tươi thắm, những món quà nhỏ trong ngày Thương binh liệt sĩ, ngày Nhà giáo Viêt Nam, ngày thành lập Quân đội nhân dân,...Nhưng đó là những tình cảm dạt dào và đáng quý vô cùng. Truyền tống ấy cứ vậy mà trở thành thông lệ, điều hiển nhiên trong đời sống văn hóa của người Việt.

Sự biết ơn còn được dành cho những con người lao động vất vả thầm lặng để tạo ra những giá trị tưởng chừng như rất giản đơn nhưng lại vô cùng thiết yếu như hạt lúa, cái quần cái áo,...Đó là những người nông dân, công nhân đang âm thầm cống hiến cho cuộc đời, đôi khi ta sẽ lãng quên nhưng ông cha ta thì vẫn luân nhắc nhở

  • “Ai ơi bưng bát cơm đầy
  • Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần!”

Là học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, ta phải biết biết ơn những giá trị mà mình đang được thụ hưởng ngày hôm nay. Mảnh đất hòa bình, hạnh phúc ngay trước mắt ta là do ông cha ta đổ biết bao mồ hôi, nước mắt, máu để giành được, hạt gạo ta đang ăn cũng không tự nhiên là có. Nhiệm vụ của chúng ta chihs là tiếp nối và kế thừa truyền thống đẹp của dân tộc, tích cực tham gia các phong trào đền ơn đáp nghĩa như thăm mẹ Việt Nam anh hùng, cựu chiến binh...Quan trọng nhất là phải không ngừng học hỏi trau dồi kiến thức để có thể tiếp bước cha anh, phát triển những nền tảng sẵn có để đất nước ngày một già đẹp hơn.

Lòng biết ơn là một đạo lí tốt đẹp mà ông cha ta đã răn dạy từ bao đời nay, hãy để biết ơn là hành trang không thể thiếu của một công dân mẫu mực.

trang-wikivui.com

Văn mẫu lớp 7