wikivui.com logo

Cảm nghĩ về người thân lớp 7 - 3 bài văn biểu cảm về mẹ, bà, ông trong gia đình em

Con người đến với cuộc đời từ muôn vạn nẻo đường phong phú khác nhau nhưng luôn gắn kết trong các mối quan hệ. Rồi đây, cuộc sống với sự phức tạp, phong phú khôn lường của nó có thể đẩy ta vào những quan hệ khó đoán, khi ấy ta sẽ chông chênh và chống chếnh làm sao. Nhưng dẫu sao, ta vẫn còn có những người thân ở bên để đồng hành cùng ta. Khi ấy, ta sẽ không cô đơn, không thấy lẻ loi và luôn có một điểm tựa vững chắc để tiếp tục đi trên những con đường bản thân đã lựa chọn. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về người thân yêu của mình. Khi cảm nghĩ, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Bài viết cần đảm bảo bố cục của một bài văn, từ ngữ dùng chuẩn mực, trong sáng. Các bạn có thể tham khảo những bài văn mẫu cho đề văn cảm nghĩ về người thân yêu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề người thân đáng chú ý:

nguoi than trong gia dinh
Trong gia đình bạn yêu quý ai nhất hay làm bài văn biểu cảm về người đó nhé

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI THÂN LỚP 7 - CẢM NGHĨ VỀ MẸ

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ”. Không biết tự bao giờ câu thơ đã hằn sâu trong tâm trí em, đôi lúc nó lại hiện lên trong tâm thức gợi em nhớ về người mẹ tuyệt vời của mình.

Mẹ luôn trân thành, dào dạt tình yêu thương đối với gia đình. Mẹ của em có dáng người thanh mảnh. Đôi vai mẹ nhỏ mà phải gánh bao lo toan nhọc nhằn khi phải nuôi lớn hai chị em em. Khuôn mặt mẹ hơi gầy nên những vết nhăn nơi khóe mắt mẹ lại càng thêm rõ nhưng cũng không thể xóa mờ đi nét hiền hòa dịu dàng trên khuôn mặt mẹ. Mái tóc mẹ xuôn dài nhưng dấu hiệu của tuổi tác đã làm mái tóc đen nhánh ngày nào của mẹ điểm bạc. Bố em đi làm xa, một mình mẹ phải chăm sóc cả hai chị em em. Sáng sớm mẹ đã phải dạy để hái rau chuẩn bị ra chợ bán rồi còn phải chuẩn bị cơm nước cho hai chị em em đi học. Không chỉ thế, mẹ còn phải làm rất nhiều công việc chân tay nặng nhọc để trang trải lo toan cho gia đình. Nhìn mẹ lúc nào cũng phải vất vả làm việc, em thương mẹ vô cùng. Đôi tay mẹ đã chai sần, ẩn chứa trong đó là tình yêu thương mẹ dành cho gia đình. Mẹ phải lo toan nhiều thứ vậy nhưng lại luôn dành thời gian dạy chúng em học bài. Bình thường mẹ hiền hậu, vui tính lắm nhưng lúc dạy bọn em lại vô cùng nghiêm khắc. Những lúc ấy mẹ như một cô giáo thực thu đang giảng dạy cho bọn em- những em học sinh nghịch ngợm mà lười nhác. Nhưng cũng chính sự nghiêm khắc đã giúp hai chị em em đạt được thành tích cao trong học tập. Nhờ mẹ mà hai chị em lúc nào cũng được danh hiệu học sinh giỏi. Mỗi lần bọn em giành thành tích cao là đôi mắt đen láy của mẹ lại ánh lên nét vui sướng khôn cùng. Đôi mắt ấy cũng phải rơi lệ, phải đỏ hoe khi thấy bọn em mắc lỗi hay khi phải chăm sóc bọn em ốm. Đó là một lần do đi chơi về bị dính mưa, em lên cơn sốt cao. Mẹ đã mắng em rất nhiều về việc lớn rồi còn không biết đợi hết mưa rồi về rồi giờ thế này sau làm sao biết tự chăm sóc bản thân. Lúc đấy vừa mệt, vừa sốt cao em cũng chả biết nói gì với mẹ chỉ nghĩ là mình đang ốm mà mẹ không quan tâm lại còn mắng mình nên tủi thân rất nhiều. Sau đó em thiếp đi, trong cơn mê man em cảm nhận được đôi tay chai sạn của mẹ đang đắp khăn lên trán rồi lau mặt cho em. Sáng hôm sau khi thức dậy, em vẫn thấy mẹ đang ngồi bên canh. Thấy em tỉnh là mẹ hỏi luôn em muốn ăn gì không rồi hết mệt chưa. Đôi mắt mẹ lúc ấy đỏ và thâm quầng. Hình như mẹ không ngủ cả đêm qua để chăm sóc cho em. Em đã cảm động vô cùng và thấy xấu hổ với những suy nghĩ của mình tối hôm qua. Mẹ mất công chăm sóc em như vậy mà em lại còn cho rằng mẹ không thương mình nữa. Mẹ nấu cháo rất ngon nên em đã bảo mẹ nấu cho em ăn. Hương vị cháo mẹ nấu không chê vào đâu được. Hương vị ấy sẽ ghi dấu mãi trong tâm trí em. Mẹ không chỉ được gia đình yêu mến mà hàng xóm hay đồng nghiệp ai cũng yêu quý mẹ bởi mẹ sống rất chan hòa và rất thích tham gia công việc chung với mọi người. Vì vây, mỗi lần có việc gì là mọi người không quên mẹ em cùng làm. Người mẹ tuyệt vời của em là như thế đó. Càng lớn em lại càng hiểu được tình cảm cũng như những khó khăn mà mẹ phải trải qua khi phải lo toan cho gia đình. Khó khăn là thế mà mẹ không một lần than phiền hay kêu khổ cực với con cái mẹ luôn cam chịu một mình gánh vác tất cả.

Em sẽ cố gắng học tập thật giỏi, sẽ làm thật nhiều việc nhà để giúp đỡ mẹ để mẹ cảm thấy tự hào về em và để xứng đáng với những điều mẹ hy sinh cho em.

SongYan-wikivui.com

nguoi than gia dinh me

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI THÂN LỚP 7 - CẢM NGHĨ VỀ NỘI

  • “Thương nội lắm cả đời tần tảo
  • Năm tháng dài cơm áo nuôi con
  • Đến nay sức khoẻ héo mòn
  • Chúng con kính cẩn lòng son gửi Người”
  • ( Nhớ nội – Phương Trang)

Mỗi khi lời bài thơ vang lên hình ảnh Nội lại hiện lên trong tâm trí em . Trong gia đình ai em cũng yêu quý nhưng có lẽ Nội là người gắn bó và thân thiết với em nhất cho nên em dành một tình cảm đặc biết cho nội.

Nội em năm nay đã ngoài 60 tuổi, mái tóc của nội đã bạc trắng như cước, da nội đã có nhiều nếp nhăn, mắt nội không còn được tinh tường như ngày xưa . Mỗi khi đọc báo nội phải đeo kính, thỉnh thoảng muốn xâu kim thì phải nhờ nguời khác xuyên hộ. Nội đã trải qua một cuộc đời lam lũ vất vả người phụ nữ sinh ra trong bom đạn vì thế bà càng thêm sức dẻo dai chịu đựng. Bà có khuôn mặt mà tôi thấy người ta khen là phúc hậu . Tuy đã có tuổi nhưng bà vẫn còn rất minh mẫn và tỉnh táo tuy đã già nhưng nội vẫn rất khỏe. Sáng nào bà cũng dạy sớm đi bộ cùng mấy ông bà trong xóm . Tối tối em lại được nằm trong vòn tay yêu thương của nội và được nghe những câu chuyện cổ tích hay và giàu ý nghĩa . Bà là người yêu thương con cháu, chăm sóc em từng li từng tí, dạy em những điều tốt, điều hay. Bà. Đối với hàng xóm bà cư xử rất tốt, ai cũng yêu mến bà. Bà mong em học giỏi, thành tài. Bà dạy em những điều hay, lẽ phải. Bà nhắc nhở em phải biết đạo lí, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô giáo, hòa nhã với bạn bè. Bà thường lấy những câu chuyện đời thường thể hiên điều nhân nghĩa để giáo dục em. Bà luôn dạy em những điều hay lẽ phải, phải biết kính trên nhường dưới, phải thật thà, làm sai phải xin lỗi và luôn ngoan ngoãn nghe lời ông  bà cha mẹ. Sau giờ học em lại mong thật nhanh về nhà để kể chuyện ở lớp, ở trường cho bà nghe.

Tuổi thơ của em được sống bên bà, được bà chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ em thấy mình thật may mắn. Bà em có sở thích trồng rau và những cây cối trong nhà. Chỉ có một mảnh vườn nhỏ mà bà trồng được biết bao nhiêu loài cây. Những loài cây bà trồng đều chứa đựng biết bao tình yêu thương trong đó bởi bà chăm sóc chúng rất chu đáo. Bà không nguôi tay chân lúc nào, khi rảnh bà còn ngồi đan rổ rá rất khéo. Cũng nhờ có bàn tay của bà mà cửa của gia đình em lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ. Tấm lòng nhân hậu của bà đã làm tâm hồn em thêm phong phú, đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên. Gia đình em ai cũng thích bà, làm theo điều mong muốn của bà. Em vẫn thường tha thẩn theo bà, lúc quét nhà, khi nhặt rau, múc nước giúp bà.

Em luôn yêu mến và kính vọng bà. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt và vâng lời bà để bà được vui lòng và tự hào về em.

Yang-wikivui.com

cam nghi nguoi than ong

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ BIỂU CẢM VỀ NGƯỜI THÂN LỚP 7 - CẢM NGHĨ VỀ ÔNG

Nghĩ về ông, người có lẽ giờ chỉ là một nắm tro nhỏ trên trần gian này, nhưng có lẽ lại là một ông tiên trên thiên đàng nào đó mà tôi không biết...Đúng vậy, tôi chẳng biết ông giờ ra sao, ông đang ở đâu, nhưng tôi biết chắc, ông ở một nơi nào đó luôn dõi theo từng bước đi của đứa cháu bé bỏng này.

Tôi là đứa cháu đầu tiên của ông. Ông kể hồi đó tôi chẳng khác nào một công chúa, lúc nào cũng được bà bế hết, thỉnh thoảng ông lại chép miệng trêu bà “Có đứa cháu thôi mà sốt sắng cả lên”, thế nhưng tôi biết ông cũng giống y như bà. Bố tôi đi làm xa ít khi về nhà, thế mà hồi còn khỏe, ông chẳng ngại quãng đường gần 10 cây số để đi xe máy xuống nhà, cho nên tôi vẫn rất cứ tự hào mà khoe khoang với mấy đứa bạn rằng ông mình tuyệt vời như thế nào mỗi khi chúng nó kể về bố của mình. Ông cũng trở tôi đi chơi vòng vèo khắp phố phường như bố, mỗi cung đường là một câu chuyện của ông. Hồi đó tôi nào hiểu những cái gọi là lịch sử ngày xưa, hiểu con phố này mấy mươi năm trước là hầm trú ẩn, chiến trường khốc liệt nọ kia, chỉ nhớ được giọng nói trầm ấm, chậm rãi, thậm chí có chút ngân nga chả kém gì phát thanh viên trên đài. Cũng có lúc giọng nói của ông không hay như thế, nhất là từ lúc ông bắt đầu bị bệnh về phổi, giọng của ông dần khàn và đục hơn, tuy nhiên sự trìu mến vẫn là không thể mất đi. Nhất là lúc ông giảng bài toán cho tôi, thong thả và nhẹ nhàng, dường như đó là một bài thơ trữ tình và lôi cuốn chứ không phải là những con số toán học khô khan, nhờ ông mà tôi cũng bắt đầu yêu môn toán hơn. Lớn hơn một chút, tôi không còn về quê chơi nhiều nữa, ông cũng không còn đủ sức khỏe để lái xe máy lên thành phố, mấy lần gặp ông, thì lại đều ở bệnh viện. Mỗi lần cùng mẹ đi mang cơm ở trong bệnh viện, lòng tôi lại thấy có gì nôn nao. So với sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt mẹ thì chút sóng gợn trong lòng tôi bé cỏn con, tôi chỉ lo ông ở trong viện một mình thì buồn chán nên mang cho ông vài cuốn sách. Lần nào thăm ông tôi cũng không nói được gì nhiều, phần vì ở cái tuổi này chắc đứa trẻ nào cũng trầm hơn, phần vì sợ ông nói nhiều lại phải tốn hơi rồi ho. Tôi coi giọng nói của ông như một thứ tài nguyên quý giá vĩnh cửu nhất trong lòng mình, bởi vậy mà mỗi lần những âm thanh ấm và đều lại bị ngắt quãng bởi cơn ho rát cổ, tôi không khỏi chấn động, nhưng rồi cũng tự nhủ rằng rồi sau này khỏi rồi giọng nói của ông sẽ trở về như cũ thôi. Bởi chấp niệm ngây thơ hồi đó mà lúc ông mất, tất cả những gì sâu kín sau mặt hồ phẳng lặng bấy nhiêu năm trở thành sóng lớn. Tôi khóc liền hai ngày dài, cứ nhìn mái tóc vẫn còn đen nhánh, đôi mắt vẫn còn sáng ngời là tôi lại khóc, tôi chẳng thể thốt nên một tiếng nào. Giữa tiếng khóc thê lương và thảm thiết của bà, của mẹ, của dì,...mà trong đầu tôi cứ ong ong, tôi vẫn nghe được giọng nói ấm và đều của ông lảng vàng quanh não, một giọng nói như phát thanh viên, không bị đứt quãng bởi cơn ho nào.

Cũng đã nhiều năm từ ngày ông mất, tôi không đau đơn nhiều như ngày xưa, mà chỉ dành một góc đẹp nhất sâu nhất trong tim để chứa những kỉ niệm về ông.

trang-wikivui.com

Văn mẫu lớp 7