wikivui.com logo

Cảm nhận bài Một thứ quà của lúa non: cốm - 3 bài văn phân tích lớp 7 hay nhất

Cuộc sống có biết bao thanh âm, hương sắc diệu kì. Chính những điều ấy góp phần làm cho cuộc sống của ta phong phú hơn, tốt đẹp hơn.Có những món ăn đã trở thành văn hóa của quê hương, xứ sở mà chỉ nhắc đến vùng đất đó là người ta ngay lập tức sẽ nghĩ đến món ăn đó. Đó là phở, là bún chả, là cốm làng Vòng,…Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về bài “Một thứ quà của lúa non: Cốm”. Khi cảm nghĩ, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Bài viết cần đảm bảo bố cục của một bài văn, từ ngữ dùng chuẩn mực, trong sáng. Các bạn có thể tham khảo những bài văn mẫu cho đề văn cảm nghĩ về “Một thứ quà của lúa non: Cốm” dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Một thứ quà của lúa non: cốm đáng chú ý:

rang com
Cốm đang được rang

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NHẬN BÀI MỘT THỨ QUÀ CỦA LÚA NON CỐM

Ẩm thực Việt Nam luôn nổi tiếng với cái tinh tế, nhà nhẵn nhưng cũng đầy đủ hương sắc của mình. Mỗi vùng miễn, mỗi địa phương sẽ có cho mình một món ăn đặc sắc riêng: phở bò Nam Định, Nem chua Thanh Hóa, Lẩu mắn Cà Mau,… đi đến đau ta cũng có thể thưởng thức những món ngon. Giữa lòng đất Hà Thành, cũng có một thứ quà vặt tinh tế, tuy nhỏ bé nhưng mỗi lần nhắc đến đều khiến người khác nhớ thương. Thứ quà ấy được Thạch Lam khéo léo miêu tả trong “Một thứ quà của lúa non: Cốm”.

Lời văn tùy bút nhẹ nhàng nhưng vẫn đầy tình cảm, “Một thứ quả của lúa non”: Cốm” diễn tả đầy đủ nhất những nét đẹp của cốm, từ cách thức làm cốm, ý nghĩa, đễn cách thưởng thức. Thạch Lam đã hội tụ đủ những điều cần biết, để cho cả con người không biết gì cũng sẽ cảm nhận được cái tinh tế, trân quý của cốm, cũng biết thưởng thức cốm.

Cốm là gom nhặt tinh hoa của trời đất. Thạch Lam đã khéo léo thể hiện cái tinh hoa ấy qua cách làm cốm phức tạp nhưng đầy nghệ thuật. Nguyên liệu để làm ra cốm là những hạt thóc nếp đầu tiên, “phảng phát hương vị ngàn hoa cỏ”, hạt gạo ấy chứa đựng “cái chất trong sạch của trời”, là hạt ngọc tời. Có lẽ vì thế, mà cốm mới mang sự tinh tế như vậy. Làm cốm, cũng như làm một tác phẩm nghệ thuật, phải có thời gian, cách làm đúng đắn. Thời điểm thích hợp để làm cốm là lúc hạt gạo vừa nhất, nhưng “chỉ riêng người chuyên môn mới đánh giá được.” Cốm quý, tinh tế vì nó được làm nên bằng đôi bàn tay khéo léo của các cô gái làng vòng, với một công thức “bí mật trân trọng và khắt khe giữ gìn”, đã tạo nên sự khắc biệt của cốm làng Vòng, để dủ nơi khác cũng có cách làm cốm, nhưng hạt cốm lang Vòng dẻo thơm, ngon ấy luôn có sức hấp dẫn riêng biệt, khiễn cho con người ở Hà Nội mỗi độ hè về, lại mong ngóng những người bán cốm với đôi đòn gánh “hai đầu cong vút lên như thuyền rồng”.

Cốm đăc biệt, vì theo tác giả, nó mang trong mình “hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam”. Người ta dùng cốm để làm những việc thiêng liêng nhất: để tặng quà, để dâng lên ông bà, tổ tiên,… Màu cốm xanh còn xuấ hiện trong lẽ cưới, sánh vai bên “màu đỏ thắm của hồng như ngọc lựu già”. Có lẽ vì sự trong sạch, các tinh tế, giá trị cao đẹp của cốm mà nó được xuất hiện trong những dịp đặc biệt này.

Theo Thạch Lam, cốm có cách thưởng thức đặc biệt. Ăn cốm phải ăn từng chút, từng chút một. Có như thế, ta mới có thể cảm nhận được hết vẻ đẹp của nó: tinh hoa của đất trời, “thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ ven bờ,” “cái dịu dàng, thanh đạm của loài thảo mộc”, hương lá sen già thoang thoảng. Sự tinh tế nhất của cốm có lẽ nằm ở đây, trong một hạt cốm xanh ngọc nhỏ bé, lại chứa đựng hết những gì tinh túy nhất của đất trời. Chính vì sự tinh túy ấy, Thach Lam nhẫn mạnh về thái độ nâng niu, trân trọng dành cho cốm, như nâng niu cái tinh túy của trời.

Với lời văn nhẹ nhàng, cả bài văn như một khúc tâm tình dãi bày tình cảm của Thạch Lam, nhưng nó lại lột tả hết vẻ đẹp của cốm. Bài văn không chỉ viết về một thứ quà, mà ta còn thấy trong đó, là tình cảm trìu mến, thân thương của nhà văn, sự nâng niu chân trọng với một món quà vặt, những cũng như là biểu tượng của nền văn hóa Việt Nam. Cốm với Thạch Lam vừa bình dị, gần gũi, vừa tinh tế, thuần khiết thanh cao.

Bài văn không chỉ dừng lại ở bài tùy bút giới thiệu về một món ăn vặt, mà còn là bài văn về lòng tự hào vì những điều tinh túy của Việt Nam gói đựng trong một vật nhỏ bé, nó gợi nhắc cho ta về những món quà quen thuộc của tuổi thơ, những món quà bé nhỏ nhưng có ý nghĩa to lớn.

AT-wikivui.com

mot thu qua cua lua non
Hạt lúa khi đang con non mùi sữa

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NHẬN BÀI MỘT THỨ QUẢ CỦA LÚA NON CỐM

Đất nước Việt Nam ta có rất nhiều món ăn hết sức bình dị, dân dã nhưng chứa đựng nhiều tinh túy, văn hóa dân tộc như mứt, kẹo lạc,… Trong số đó, cốm là một thứ quà dân dã và phổ biến trong đời sống người Việt Nam từ bao đời nay với hương vị thanh mát, thân thuộc của cốm làm vấn vương trong lòng mỗi ai đã từng thử qua, để rồi không bao giờ quên được mùi vị của thứ quà vặt này. Với tình yêu đất nước, quê hương, bằng thiên tuỳ bút vãn xuôi, Thạch Lam cũng đã dành tình yêu và biết bao ngôn từ đẹp như thơ để ca ngợi cây lúa Việt Nam với bà “Một thứ quà của lúa non: Cốm” để lại rất nhiều ấn tượng trong lòng người đọc.

Mở đầu bài tuỳ bút, cảm hứng của nhà văn được gợi lên từ hương thơm của lá sen, đầm sen cuối mùa hè, báo hiệu sang thu, báo mùa về "của thứ quà thanh nhã và tinh khiết". Để khơi gợi trí tò mò và cảm nhận của người đọc, nhà văn chưa nói ngay mà dẫn chúng ta qua những cánh đồng xanh, hình dung những hạt thóc nếp trĩu thân, ngửi mùi thơm thoang thoảng của lúa non... Với thể loại tùy bút, tác giả sử dụng ngòi bút miêu tả kết hợp thể hiện cảm xúc và suy ngẫm rất tinh tế bằng việc sử dụng nhiều tính từ, động từ gợi tả nối nhau xuất hiện như: nhuần thấm, thanh nhã, tinh khiết, thơm mát, trắng thơm, phảng phất, trong sạch... Để rồi người đọc như được hòa cùng thiên nhiên, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cánh đồng dưới ánh nắng giọt sữa dần dần đông lại, bông lúa ngày càng cong xuống, nặng vì cái chất quý trong sạch của đất trời, cảm nhận mùi hương thơm nồng của lúa non. Với từ ngữ chọn lọc tinh tế, câu văn có nhịp điệu, thấm đẫm cảm xúc của tác giả giúp người đọc đoán ngay được thứ quà mà tác giả muốn nói đến chính là Cốm: Một thứ quà của lúa non. Cốm rất dễ làm, nhưng để tạo ra được những hạt cốm thơm ngon, thanh mát, dẻo bùi phải kể đến cốm làng Vòng. Cốm gắn liền với vẻ đẹp của những người làm ra cốm là cô gái làng Vòng. Hình ảnh cô hàng cốm xinh xinh, áo quần gọn ghẽ với cái dấu hiệu duy nhất là cái đòn gánh hai đầu cong vút lên như chiếc thuyền rồng đã tạo nên một nét riêng của phố Hà Nội. Qua đó thấy được, cốm là thứ quà tinh khiết của đất trời được nhào nặn, hoá thân trong bàn tay khéo, trong dáng hình xinh xinh, trong đức tính cần cù đầy sáng tạo của người dân quê Hà Nội xưa. Ta thấy được rằng, cốm hấp dẫn con người không chỉ bởi hương vị thanh khiết của nó mà còn bởi vẻ đẹp của chính những người làm ra nó. Trong cốm không chỉ có hương vị của cây cỏ đất trời mà còn có thần thái, sinh khí của con người. Chính vì vẻ đẹp, giá trị của Cốm mà cốm trở thành nhu cầu thưởng thức của người Hà Nội, ttrở thành một nét văn hoá ẩm thực của Hà Nội thanh lịch, tao nhã.

Chính vì mùi thơm thoang thoảng, vị ngọt dẻo thanh mát và chứa đựng thần thái, sinh khí của con người mà cốm mang nhiều giá trị. Thạch Lam gọi cốm là "quà riêng biệt" là "thức dâng của những cánh đồng lúa bát ngát", "Cốm là thức quà riêng biệt của đất nước, là thức dâng của cánh đông lúa bát ngát xanh, mang trong hương vị tất cả cái mộc mạc, giản dị và thanh khiết của đồng quê nội cỏ An Nam", Cốm là quà tặng của hương đồng cỏ nộ dâng tặng cho con người, Cốm là đặc sản của dân tộc vì nó kết tinh hương vị thanh khiết của đồng quê, là sản phẩm độc đáo của nền văn minh nông nghiệp lúa nước ngàn đời của người Việt. Do đó, cốm là quà quê nhưng là thức quà thiêng liêng, đáng trân trọng nâng niu. Cốm gắn liền với tục sêu tết: "Màu xanh tươi của cốm như ngọc thạch quý, màu đỏ thám của hổng như ngọc lựu già. Một thứ thanh đạm, một thứ ngọt sắc, hai vị nâng đỡ nhau đe hạnh phúc được lâu bền". Với việc dùng cốm làm lễ vật sêu tết thật thích hợp và có ý nghĩa lớn lao: Cốm là thức dâng của đất trời, mang trong nó hương vị vừa thanh nhã, vừa đậm đà của đồng quê nội cỏ, nó rất thích hợp trong việc lễ nghi của một xứ sở nông nghiệp lúa nước như nước ta. Thứ lễ vật ấy lại sánh cùng quả hồng - biểu trưng cho sự gắn bó hài hoà trong tình duyên đôi lứa, màu sắc thì hoà hợp, hương vị thì nâng đỡ nhau. Thạch Lam minh hoạ vẻ đẹp và giá trị của cốm bằng những câu văn bình luận đẫm chất trữ tình. Qua đó thể hiện ông không chỉ trân trọng hạt cốm mà còn trân trọng cả những tập quán có tính truyền thống mang bản sắc văn hoá Việt Nam. Đồng thời ông thể hiện niềm xót xa, day dứt khi chia sẻ: "Thật đáng tiếc... những thức quý của đất mình thay dần bằng những thức bóng bảy hào nhoáng và thô kệch bắt chước người ngoài...". Để chúng ta cảnh tỉnh trước thực tế bản sắc văn hóa ngày càng bị phai nhạt. Tác phẩm của ông đã được sang tác rất lâu nhưng vẫn còn nguyên giá trị đến ngày nay về mai sau. Vẫnsử dụng ngòi bút vừa tả vừa biểu cảm như ở đoạn thứ nhất, nhưng ở đoạn thứ hai bổ sung thêm một chút bình luận thể hiện cảm xúc lắng sâu những suy luận, triết lí, thơ và văn xuôi hài hoà, mạch văn thông thoáng mà vẫn tập trung vào chủ đề làm nổi bật lên giá trị của Cốm.

Ngòi bút của Thạch Lam vừa tiếp tục ca ngợi vẻ đẹp và giá trị của cốm, vừa bình luận, nhắn gửi bạn đọc về cách thưởng thức cốm. "Cốm không phải thức quà của người ăn vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả và ngẫm nghĩ..." thì mới thấy được hương vị thơm phức của lúa mới, của cỏ dại ven bờ, thấy trong màu xanh của cốm có cái tươi mát của lá non, thấy trong chất ngọt của cốm có cái thanh đạm của loài thảo mộc. Bởi cốm chứa trong nó sự tinh tuý của hương sen, của đầm nước và được chào mời bời cô gái làng Vòng có đôi tay mềm mại "giở từng lớp lá sen, chúng ta thấy hiện ra từng "lá cốm" sạch sẽ và tinh khiết, không có mảy may một chút bụi nào". Thạch Lam nâng niu từng từ ngữ, trau chuốt từng câu văn mà ờ đó mỗi từ, mỗi câu còn vương mùi thơm thoang thoảng tinh khôi, thanh đạm của thứ quà đặc sản thủ đô để người đọc cảm nhận, tưởng tượng cách thưởng thức cốm đúng điệu nhất "Hãy nhẹ nhàng mà nâng đỡ... Phải nên kính trọng cái lộc của Trời, cái khéo léo của người, và sự cố sức tiềm tàng và nhẫn nại của thần Lúa..." để người thưởng thức cốm thấy mình "được trang nhã và đẹp đẽ hơn...". Với Thạch Lam, thưởng thức cốm là thưởng thức những giá trị kết tinh của bao nhiêu báu vật trên đất trời Việt Nam, mang vẻ đẹp của hương vị và màu sắc đồng quê, vẻ đẹp của người chế biến, của tục lệ nhân duyên, của cách mua và thưởng thức. Qua đó, thấy được cái nhìn văn hoá của cách ăn uống, chúng ta gọi là văn hoá ẩm thực. Phải có một tình yêu và niềm tự hào đối với quê hương, đồng ruộng, cây lúa và con người Việt Nam nói chung, mảnh đất và con người Hà Nội nói riêng mới có thể hiểu được ý nghĩa, giá trị to lớn của văn hóa dân tộc.

Đọc văn Thạch Lam, chúng ta như đang được thướng thức thứ quà tinh khiết, thanh cao, quà của lúa non, món quà của bàn tay lao động và quà ngôn ngữ tiếng Việt rất tinh tế, tài hoa trong thiên tuỳ bút. Văn Thạch Lam cũng là một loại cốm dịu dàng, thanh đạm của tâm hồn người nghệ sĩ Việt Nam, những giọt sữa tinh khiết của tiếng Việt chúng ta... chúng ta chỉ có thể từ từ đọc và cảm nhận từng từ ngữ của tác giả để hiểu và thấm được ý nghĩa cao quý, tinh tế của nhà văn.

Phuongtrinh-Wikihoc.com

mot thu qua cua lua non com
Thành quả là những hạt cốm xanh cực kỳ ngon

Văn mẫu lớp 7