wikivui.com logo

Cảm nghĩ về tình bà cháu trong tiếng gà trưa - 3 bài văn phân tích lớp 7 hay nhất ngắn gọn

Tình cảm gia đình nói chung là một trong những tình cảm thiêng liêng nhất của đời con người. Bởi nhờ tình cảm ấy, con người ta mới có thể khôn lớn, trưởng thành để bước vào cuộc đời dài và rộng này. Tình bà cháu có thể nói đã trở đi trở lại trong văn học. Nhà thơ Bằng Việt đã từng viết rất xúc động, thấm thái về tình cảm này qua bài “Bếp lửa”. Đến lượt mình, nữ sĩ Xuân Quỳnh tiếp tục thể hiện qua bài “Tiếng gà trưa”. “Tiếng gà trưa” là một trong những bài thơ hay trong đời hoạt động nghệ thuật của nữ sĩ. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về tình bà cháu qua bài“Tiếng gà trưa”. Khi cảm nghĩ, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Bài viết cần đảm bảo bố cục của một bài văn, từ ngữ dùng chuẩn mực, trong sáng. Các bạn có thể tham khảo những bài văn mẫu cho đề văn cảm nghĩ về tình bà cháu qua bài“Tiếng gà trưa” dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề tiếng gà trưa đáng chú ý:

tieng ga trua lop 7
Tiếng gà gáy buổi trưa

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ TÌNH BÀ CHÁU TRONG TIẾNG GÀ TRƯA

Xuân Quỳnh được mệnh danh là nhà thơ của hạnh phúc đời thường. Những sáng tác của Xuân Quỳnh vô cùng phong phú, thường đề cập đến niềm hạnh phúc và tình yêu của con người trông cuộc sống đời thường. “Tiếng gà trưa” là một sáng tác về tình bà cháu của nữ sĩ- một tình cảm vô cùng cao đẹp và thiêng liêng nhưng cũng không kém phần giản dị, đơn sơ, gần gũi. Mỗi lần được đọc lại bài thơ, trong lòng em luôn xôn xao nghĩ về vẻ đẹp của tình bà cháu, một vẻ đẹp của những hạnh phúc mộc mạc, đời thường.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh những kí ức xa xưa ùa về trong người chiến sĩ khi anh đang được nghỉ chân bên một khu xóm nhỏ trong con đường hành quân và vô tình được nghe tiếng gà trưa cất lên:

  • “Trên đường hành quân xa
  • Dừng chân bên xóm nhỏ
  • Tiếng gà ai nhảy ổ:
  • Cục, cục tác, cục ta
  • Nghe xao động nắng trưa
  • Nghe bàn chân đỡ mỏi
  • Nghe gọi về tuổi thơ.”

Trên đường hành quân xa, phải vượt rừng vượt bể, đi qua bao bộn bề thử thách, gian khó. Vậy nên, thời gian được nghỉ chân chắc hẳn là vô cùng quan trọng đối với những người chiến sĩ. Và khi ấy, chỉ một tiếng gà ngảy ổ vang lên giữa trưa hè oi bức: “Cục, cục tác, cục ta” thì người chiến sĩ dường như đã được xua tan đi hết đi tất cả những nhọc nhằn, gian khổ. Lúc này, anh chỉ cảm thấy trong lòng mình xao động, thấy đôi chân mình hết mỏi, và anh thấy mình như đang được quay trở về với kí ức tuổi thơ. Phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác kết hợp với điệp từ ‘nghe” đã tạo nên nhịp điệu, âm hưởng và nét đặc sắc trong tứ thơ. Những xao động của tâm hồn vốn được ta cảm nhận bằng cảm xúc, suy nghĩ, đôi bàn chân hết mỏi vốn là cảm nhận đến từ cảm giác của thể xác, vậy mà anh chiến sĩ lại nghe thấy. Chắc hẳn phải có cái cớ nào để người chiến sĩ trẻ phải trầm ngâm, phải suy tư, phải thất thần mà anh đã vô tình gọi tên tất cả cảm nhận của thể xác và tinh thần là “nghe”. Có lẽ một thứ âm thanh thiết tha nào đó đang hút hồn người chiến sĩ, một thứ âm thanh làm lấn át đi mọi thứ, đó chính là âm thanh của tuổi thơ đang ùa về trong tâm trí người chiến sĩ hành quân: “Nghe gọi về tuổi thơ”. Tại sao không phải là gợi mà lại là gọi? Bởi “gợi” chỉ đơn giản là ta được gợi nghĩ đến một cách thoáng qua, nhẹ nhàng, còn “gọi” nhắc chúng ta đến một điều gì đó thật mạnh mẽ đang cất lên, đang kéo tâm hồn của người chiến sĩ đi đến một miền kí ức sâu đậm nào đó. Đó chính là tuổi thơ đầy ắp tình bà cháu của anh và người bà yêu quý của mình.

Tiếng gà nhảy ổ đã gợi nhắc người cháu về bao kỉ niệm xa xưa, những của niệm của ngày thơ ấu được sống cùng bà và những cô mái mơ, những cô mái vàng:

  • “Tiếng gà trưa
  • Ổ rơm hồng những trứng
  • Này con gà mái mơ
  • Khắp mình hoa đốm trắng
  • Này con gà mái vàng
  • Lông óng như màu nắng…”

Hình ảnh đàn gà và ổ trứng quả thực là một hình ảnh quên thuộc của nông thôn Việt Nam. Những con mái mơ, những con mái vàng với những màu lông thật đẹp là những kí ức bình dị, những hình ảnh hết sức đáng yêu gắn với tuổi thơ. Người cháu cũng không thể quên được những lần mắng yêu của bà. Thật thương làm sao hình ảnh đứa cháu xem trộm gà đẻ trứng rồi bị bà mắng:

  • “Tiếng gà trưa
  • Có tiếng bà vẫn mắng
  • -Gà đẻ mà mày nhìn
  • Rồi sau này lang mặt!
  • Cháu về lấy gương soi
  • Lòng dại thơ lo lắng”

Thật đáng yêu và hóm hỉnh làm sao, đứa cháu sau khi bị mắng về lấy gương để soi vì sợ lang mặt, đó là hành động thật trẻ con mà cũng thật đáng nhớ. Đó là những tháng ngày cuộc sống tuy đơn sơ mà hạnh phúc, tuy giản dị mà lại là những kí ức đậm sâu. Đó cũng chính là hành trang quan trọng trên bước đường hành quân ra trận của anh chiến sĩ.

Bà là người bà tần tảo sớm hôm vì con, vì cháu, là người bà hết mực yêu thương cháu, luôn chắt chiu tưng giá trị dù là nhỏ bé nhất:

  • “Tiếng gà trưa
  • Tay bà khum soi trứng
  • Dành từng quả chắt chiu
  • Cho con gà mái ấp
  •  
  • Cứ hàng năm hàng năm
  • Khi gió mùa đông tới
  • Bà lo đàn gà toi
  • Mong trời đừng sương muối
  • Để cuối năm bán gà
  • Cháu được quần áo mới
  • Ôi cái quần chéo go
  • Ống rộng dài quét đất
  • Cái áo cánh chúc bâu
  • Đi qua nghe sột soạt”

Bà gom góp những trứng để mong ngóng một đàn gà lớn hơn, bà lo đông về trở lạnh “đàn gà toi”, bà mong trời đừng sương muối để đàn gà không bị bệnh, bà gom góp, chắt chiu đê cuối năm bán đàn gà mà lo cho cháu một bồ quần áo mới. Cả cuộc đời bà hi sinh hết mình vì cháu, bà nào đã nghĩ cho bản thân vì với bà đứa cháu là tất cả. Chiếc quần chéo go hay cái áo cánh chúc bâu chính là những mong ước giản dị, đơn sơ, đứa trẻ khi ấy mới chỉ biết thích thú và hạnh phúc trước những món quà:

  • “Tiếng gà trưa
  • Mang bao nhiêu hạnh phúc
  • Đêm về cháu nằm mơ
  • Giấc ngủ hồng sắc trứng”

Có lẽ, giờ đây người cháu đang nghĩ lại với một tình  thương và nhớ bà tha thiết. Tuổi thơ không thể quay lại thêm một lần nhưng tuổi thơ lại là những điều đẹp đẽ nhất  sống trong lòng chúng ta. Chúng là những hàng trang quý báu để chúng ta, để anh chiến sĩ lên đương ra mặt trận. Trong lòng người chiến sĩ vẫn còn đó rạo rực những hoài bão, những lí tưởng, và tiếng gà trưa và kỉ niệm bên bà luôn là những điều đáng quý và đáng trân trọng nhất trong lòng người cháu, luôn là những động lực để anh đi theo tiếng gọi của Tổ Quốc để gìn giữ biên cương, để giữ gìn bình yên của đất nước, để bao đứa cháu được sống trong tình thương của bà, để bao mái nhà luôn ấm no và hạnh phúc:

  • “Cháu chiến đấu hôm nay
  • Vì lòng yêu Tổ quốc
  • Vì xóm làng thân thuộc
  • Bà ơi, cũng vì bà
  • Vì tiếng gà cục tác
  • Ổ trứng hồng tuổi thơ.”

Tình bà cháu thực thiêng liêng, cao cả và đáng quý đến nhường nào. Những tình cảm ấy tuy được nuôi dưỡng trong một cuộc sống đơn sơ, bình dị nhưng lại luôn sống mãi trong lòng mỗi người. “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh đã gợi nhớ chúng ta đến một tình cảm gần gũi mà đáng quý vô ngần, nhắc nhở mỗi người cháu chúng ta hãy yêu thương bà hơn, hãy trân trọng cuộc sống hòa bình ngày hôm nay để ngày mai dẫu có đi xa, những tình cảm với gia đình và quê hương luôn là một hành trang quý giá trong đường đời của mỗi chúng ta.

SongYan-wikivui.com

tieng ga trua phan tich
Con gà trống đang gáy

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ TÌNH BÀ CHÁU TRONG TIẾNG GÀ TRƯA LỚP 7 NGẮN GỌN

Tình cảm gia đình vốn đã là một đề tài quen thuộc được rất nhiều nhà thơ lấy làm nguồn cảm hứng sáng tác. Đặc biệt là tình bà cháu- thứ tình cảm thiêng liêng và cao quý. "Bà" - Một tiếng gọi bình dị mà chan chứa bao tình cảm yêu thương. Hình ảnh người bà thân quen trong cuộc sống, hiền hậu ôn tồn chỉ bảo cho con cháu nhân đạo và lẽ đời. Người bà luôn yêu thương, quan tâm và lo lắng cho những đứa cháu nghịch ngợm... Nhà thơ Xuân Quỳnh đã tái hiện thứ tình cảm tuyệt đẹp này thông qua bài Tiếng gà trưa.

Nhân vật chính trong bài thơ đó chính là chàng trai trẻ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc lên đường nhập ngũ ra chiến trường đánh giặc để bảo vệ sự bình yên cho non sông nước nhà. Bao trùm toàn bài thơ là nỗi lòng da diết nhớ thương bà, nhớ những kỉ niệm ngày còn sống bên bà tuy giản dị và sâu sắc quý giá.

  • “Trên đường hành quân xa
  • Dừng chân bên xóm nhỏ
  • Tiếng gà ai nhảy ổ:
  • “Cục... cục tác cục ta”
  • Nghe xao động nắng trưa
  • Nghe bàn chân đỡ mỏi
  • Nghe gọi về tuổi thơ”

Mọi kí ức như dội về trong lòng người chiến sĩ trẻ. Điệp từ “nghe ’ được nhắc lại nhiều lần. Hành động nghe thường dùng thính giác để thấy nhưng ở đây dường như người chiến sĩ trẻ đã nghe bằng cả trái tim và tâm hồn của mình. Âm thanh bình dị của làng quê dội vào tâm tưởng của người lính trên đường hành quân đã làm bao kỉ niệm tuổi thơ trong anh trỗi dậy. Bà luôn dành cho cháu biết bao tình thương yêu cùng sự quan tâm lo lắng bà luôn mong cháu được hưởng những điều tốt đẹp nhất.

  • “Tiếng gà trưa
  • Có tiếng bà vẫn mắng:
  • -Gà đẻ mà mày nhìn
  • Rồi sau này lang mặt!
  • Cháu về lấy gương soi
  • Lòng dại thơ lo lắng”

Sự ngây ngô khờ dại đáng yêu của người cháu khi tin lời mắng yêu của bà là thật là kỉ niệm rất đỗi bình dị và đời thường. Bà chắt chiu những quả trứng gà để dành cho người cháu của mình, từng quả trứng cũng chính là niềm vui của bà để cuối năm bán trứng lấy tiền mua những bộ quần áo mới cho người cháu của mình.

  • “Để cuối năm bán gà
  • Cháu được quần áo mới”

Khổ thơ cuối cùng là lời tâm sự chân thành của đứa cháu gửi về người bà kính yêu ở hậu phương. Trải qua sau bao nhiêu thử thách, giờ đây anh mong ước, những ước muốn thật bình dị

  • Cháu chiến đấu hôm nay
  • Vì lòng yêu Tổ quốc
  • Vì xóm làng thân thuộc
  • Bà ơi cũng vì bà
  • Vì tiếng gà: “Cục tác”
  • Ổ trứng hồng tuổi thơ.

Điệp từ “vì ” cho thấy tinh thần quyết chiến của người chiến sĩ ngày một cao tất cả đều vì tình yêu quê hương tất nước đi theo tiếng gọi của Tổ quốc và hươn tất cả là vì tình yêu bà yêu làng xóm muốn quét sạch giặc ngoại xâm trả về một nền độc lập ấm no hạnh phúc. Nhà văn I-li-a-Ê-ren-bua thật sáng suốt khi đúc kết nên thành ngữ: “Dòng suối đổ vào sông, sông đổ vào dải trường giang Vonga. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở nên lòng yêu Tổ quốc”. Có sự gặp gỡ với người chiến sĩ trong “Tiếng gà trưa” của Xuân Quỳnh. Tình yêu bà, yêu làng xóm cùng với nỗi nhớ tuổi thơ đã khơi nguồn cho tình yêu đất nước thiêng liêng, sâu lắng.

Yang- wikivui.com

tieng ga trua

BÀI VIẾT SỐ 3 CẢM NHẬN VỀ TÌNH BÀ CHÁU TRONG TIẾNG GÀ TRƯA

Xuân Quỳnh, một trong những nhà thơ nữ được yêu thích nhất của Văn học Việt Nam bởi những vần thơ thiết tha, trong sáng như chính tâm hồn của bà. Đọc thơ Xuân Quỳnh, ta bắt gặp những tình cảm hết sức giản dị mà thiêng liêng như tình mẹ con, tình cảm vợ chồng, tình yêu quê hương đất nước...Và đến với “Tiếng gà trưa”, ta lại có những cảm nhận mới mẻ, sâu sắc về tình bà cháu cũng như tình yêu quê nhà.

Bài thơ được viết vào những năm đầu của kháng chiến chống Mỹ, giữa hoàn cảnh khó khăn của đất nước, biết bao chàng trai cô gái đẫ phải rời xa gia đình để thực hiện sứ mệnh bảo vệ Tổ quốc. Những cuộc chia xa đã khiên con người càng thêm thấm thía tình cảm dành cho người thân của mình:

  • “Trên đường hành quân xa  
  • Dừng chân bên xóm nhỏ
  • Tiếng gà ai nhảy ổ:
  • "Cục...  cục tác cục ta"
  • Nghe xao động nắng trưa
  • Nghe bàn chân đỡ mỏi
  • Nghe gọi về tuổi thơ...”

Hoàn cảnh trữ tình hiện lên rất tự nhiên và giản dị: trên đường đi hành quân, chú bộ đội dừng lại nghỉ chân nơi xóm nhỏ và tình cơ nghe được tiếng gà nhảy ổ. Đây có lẽ là khung cảnh quen thuộc đã ăn sâu vào tiềm thức của anh bộ đội nên ngay lập tức, tiếng gà đã đưa anh về với dòng hồi tưởng tuổi thơ. Điệp từ nghe xuất hiện ba lần đã khẳng định những rung cảm cao độ trong lòng nhân vật trữ tình khi nghe tiếng gà. Có thể nghe được “xao động nắng chưa”, “bàn chân đỡ mỏi”, và “gọi về tuổi thơ”, điều đó chứng tỏ người cháu không chỉ là nghe, mà là cảm nhận tiếng gà, tiếng gà đã trở thành âm thanh của tuổi thơ, trở thành người vẽ lại kí ức tuổi thơ cho cháu.

Nghe tiếng gà, ngưới cháu không khỏi nghĩ về những hình ảnh quen tuộc của đàn gà ngày xưa, vừa giản dị lại vừa đáng yêu. Nghĩ về “ổ rơm hồng những trứng”, chữ “hồng” đã ghi lại những ấn tượng chính xác của người cháu, có gì đó vui vẻ hạnh phúc dù là rất nhỏ khi thấy những quả trứng từ con gà mà bà nuôi. Từng màu sắc lại hiện lên trng tiềm thức của người cháu với đốmtrắng của con gà mái mơ, màu lông óng ánh như năng của con gà mái vàng. Tất cả hiện lên cụ thể sinh động tưởng như đó mới chỉ là ngày hôm qua, những kỉ niệm tình cảm vẫn còn vẹn nguyên trong lòng cháu. Những hình ảnh đó in sâu như vậy, đẹp đẽ như vậy, cũng là bởi nó gắn liền vói hình bóng của bà

  • “Tiếng gà trưa
  • Có tiếng bà vẫn mắng:
  • - Gà đẻ mà mày nhìn
  • Rồi sau này lang mặt!
  • ...
  • Tay bà khum soi trứng
  • Dành từng quả chắt chiu”

Người bà hiện lên với những nét điển hình của người phụ nữ nông thôn, đơn thuần và chân chất  từ lời mắng đến hành động khum soi trứng. Tất cả đều chứng minh tình thương yêu dành cho cháu cùng sự nâng niu đàn gà. Lo cho đàn gà, cốt cũng là vì cháu bởi đó là niềm hạnh phúc giản của hai bà cháu mỗi dịp tết đến xuân về. Niềm vui của nơi làng quê nông thôn cũng chỉ thu gọn trong những bộ quần áo mới:

  • “Tiếng gà trưa
  • Mang bao nhiêu hạnh phúc
  • Đêm cháu về nằm mơ
  • Giấc ngủ hồng sắc trứng”

Màu “hồng” một lần nữa lại xuất hiện trong bài thơ, vừa là màu của trứng cũng là màu tượng trưng cho hạnh phúc nhỏ nhoi mà ấm áp của hai bà cháu. Cuộc sống của hai bà cháu dường như phụ thuộc vào đàn gà rất nhiều, có lẽ bởi vậy mà âm thanh “tiếng gà trưa” cứ điệp lại qua từng khổ thơ giống như cách mà nó đã gắn bó đồng hành với thời thơ ấu của người cháu, rong ruổi cùng cháu trên từng chặng đường kí ức với bà.

Tiếng gà đã nuôi dưỡng tuổi thơ của cháu, nuôi dưỡng tình cảm của cháu dành cho người ba thân thương và cũng hình thành nên một thứ tình cảm khác cao quý, thiêng liêng khác: tình yêu Tổ quốc

  • “Cháu chiến đấu hôm nay
  • Vì lòng yêu Tổ quốc
  • Vì xóm làng thân thuộc
  • Bà ơi, cũng vì bà
  • Vì tiếng gà cục tác
  • Ổ trứng hồng tuổi thơ”

Khổ thơ đã lí giải sự nảy nở của lòng yêu nước trong người lính, nó xuất phát từ những tình cảm giản đơn, nhỏ bé. Điệp từ “Vì” xuất hiện 3 lần đi kèm với đối tượng tình cảm được thu hẹp dần (xóm làng, bà, tiếng gà) đã đưa người đọc trở về với cội nguồn, căn cốt của lòng yêu nước. Nó chính là tình yêu những thứ bình thường xung quanh yêu tiếng gà, yêu những người thân yêu nhất của mình. Tình cảm bà cháu đơn thuần đến cuối được nâng lên thành tình yêu Tổ quốc khiến bài thơ không chỉ là những tâm tình tuổi thơ mà còn là lời cổ vũ tinh thần biết bao chiến sĩ lên đường ra đi bảo vệ gia đình, quê hương, đất nước buổi bấy giờ.

Tình yêu tổ quốc, yêu bà, yêu tiếng gà không chỉ là tình cảm riêng của nhân vật trữ tình trong bài thơ, nó là những tình cảm muôn thuở sẵn có trong lòng ta. Nhưng nhờ có tài năng của Xuân Quỳnh, chúng dường như đã được đánh thức, được tiếp thêm sức sống mãnh liệt hơn.

trang-wikivui.com

Văn mẫu lớp 7