wikivui.com logo

Cảm nghĩ về bài Mùa xuân của tôi lớp 7 Vũ Bằng - 3 bài văn phân tích ngắn gọn

Một năm có bốn mùa: xuân, hạ, thu, đông. Mỗi mùa có một khí hậu riêng, có một phong vị riêng. Người yêu cái đẹp không thể không yêu những mùa của thiên nhiên, tạo hoá. Không phải ngẫu nhiên những mùa ấy lại là đề tài quen thuộc trong văn chương nghệ thuật. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ hướng dẫn các bạn làm đề văn cảm xúc về bài "Mùa xuân của tôi". Các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của cá nhân mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Mùa xuân của tôi đáng chú ý:

mua xuan cua toi hoa dao
Mùa xuân của tôi dù bình dị mộc mạc nhưng đầy ý nghĩa và cảm xúc

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ BÀI MÙA XUÂN CỦA TÔI LỚP 7 NGẮN GỌN

Tết đến xuân về là dịp gia đình đoàn tụ sum họp bên nhau , nhưng vào những năm 50-60 của thế kỉ trước đất nước bị chia cắt hai miền,  Vũ Bằng  cùng biết bao đồng bào sống trong vùng  kiểm soát Mĩ Ngụy cách xa quê hương đất bắc.Những niềm thương nỗi nhớ với gia đình quê hương được lắng đọng tại Thương nhớ mười hai mà mở đầu bằng Tháng giêng cùng: Mùa xuân của tôi.Tiết trời xuân bao phủ phố phường Hà Nội mang vẻ đẹp tinh tế riêng biệt hoài niệm bằng nỗi nhớ da diết.

Mê luyến mùa xuân được tác giả khẳng định là tình cảm rất tự nhiên của mỗi con người. Để minh chứng cho điều đó ông đã dung rất nhiều hình ảnh có đôi có cặp cùng mối tương giao tình cảm tạo hóa: non thương nước, bướm thương hoa,trăng thương gió,trai thương gái, mẹ yêu con, cô gái còn son nhớ chồng. Các sự vật được liệt kê trong câu văn dài nhiều vế, cách sử dụng điệp từ phủ định: “ai cấm” để nhấn mạnh quy luật tâm lí chung của con người luôn đắm say tình xuân, cảnh xuân.

“Mùa xuân của tôi - mùa xuân Bắc Việt, mùa xuân của Hà Nội..." bức tranh mùa xuân xứ Bắc được gợi ra qua tiếng reo vui hân hoan cao vút , dường như mùa xuân ấy đã thuộc về riêng nhà thơ ở vùng trời kí ức. Xuân về khoác lên cho cảnh vật màu áo mới tươi non mơn mởn, gieo vào không gian biết bao đẹp đẽ ngọt ngào. Cảnh thiên nhiên ngày tết đồng bằng Bắc bộ có “Mưa riêu riêu, gió lành lạnh ,tiếng nhạn kêu trong đêm xanh"có cả “ sông xanh ,núi tím” đã trở thành truyền thống khiến người ở tại cảm thấy thơ mộng, mờ ảo, người ở xa thiếu vắng nhớ nhung. “Trời đất mang mang" lan tỏa cả vào lòng người khiến tâm hồn trở nên đằm thắm. Người yêu cảnh sẽ thấy lòng mình say sưa “ sự sống", phát điên với nhựa sống căng tràn, sống lại thèm khát yêu thương thực sự.Nhà thơ so sánh cảm xúc trìu tượng vô hình với những sự vật hữu hình, cụ thể : máu căng lên tông lộc loài nai ,mầm non của cây cối ....Để thấy được cái háo hức hân hoan hòa vào sức sống sôi trào mãnh liệt. Nếu nói theo cách táo bạo rất đỗi của Xuân Diệu đó chính là : ”Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào ngươi!”. Khao khát được nắm bắt trọn vẹn tất cả cảnh sắc không khí tươi đẹp nhất của ngày xuân cuộn trào trong mỗi thế bào mạch máu người nghệ sĩ si tình với mùa xuân.

Nếu cảnh sắc xuân bên ngoài rạo rực xốn xang như muốn kéo trai tim ta ngoài lồng ngực thôi thúc con người vươn ra hòa vào mùa xuân đất trời thì không khí Tết trong nhà như có cái gì đó níu con người ta lại để hòa vào tương tác gia đình chung. Khung cảnh gia đình sum vầy đoàn tụ thân thuộc bên cái linh thiêng trang trọng : nhang trầm đền nến ,bàn thờ Phật Thánh tổ tiên, trên kính dưới nhường, lòng người ấm lạ, ấm lùng, thấy như có không biết bao nhiêu là hoa mới nở, bướm ra ràng mở hội liên hoan.

Cứ ngỡ Tết qua xuân hết nhưng tác giả đã vô cùng tinh tế khi phát hiện ra cái hồn xuân động lại sau ngày rằm tháng giêng. Tất cả các giác quan được ông bung mở hết cỡ để phát hiện ra những chuyển biến (dù rất là nhỏ) của màu sắc và không khí bầu trời, mặt đất, cây cỏ trong một thời gian ngắn ngủi từ đầu tháng qua rằm: “Đào hơi phai nhưng nhụy vẫn còn phong, cỏ không mướt xanh nhưng lại nức một mùi hương man mát; bầu trời không còn đừng đục như màu pha lê mờ, sáng dậy thấy những vệt xanh tươi hiện ra ở chân trời chuyển sang trong trong có những làn sóng hồng rung động như cánh con ve mới lột; trên giàn hoa lý, vài con ong siêng năng đã bay đi kiếm nhị hoa.”Đây mới là trời xuân Bắc Việt mà Vũ Bằng thích nhất, con người cảm thấy gần gũi với cuộc đời hơn.Mọi thứ đã trở về đúng quỹ đạo thường nhật,mọi sinh hoạt gia đình cũng giản dị đậm chất dân giã hơn. Vẫn trong tháng giêng ấy nhưng sắc xuân, vị xuân đã khác bỏ qua cái rộn rã xô bồ mà mang vẻ trầm lắng thanh tao.

Nhà văn gián tiếp gửi vào thiên tùy bút những niềm thương nỗi nhớ da diết về quê hương gia đình và lòng mong mỏi đất nước hòa bình , thông nhất cho ngày xuân gia đình được hạnh phúc sum họp, người xa quê xa nhà được trở về. Từng câu từng chữ đều biểu lộ chân thành, cụ thể tình quê hương dân tộc, lòng thiết tha với cuộc sống, tâm hồn tinh tế nhạy cảm và cả những rung cảm rất trữ tình của tác giả. Như Tô Hoài đã cảm nhận : "Thương nhớ mười hai là một nét anh hoa của tấm lòng với cuộc đời". 

trang-wikivui.com

mua xuan

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ BÀI MÙA XUÂN CỦA TÔI

Bốn mùa xuân, hạ, thu, đông mùa nào cũng đẹp như tranh vẽ nhưng để làm đề tài cho thơ ca Việt Nam nở rộ trong làng văn học thơ ca thì mùa xuân lại hơn hẳn. Viết về mùa xuân, ta có Sang xuân của Hữu Thỉnh, Chợ xuân của Đoàn Văn Cừ, Vội vàng của Xuân Diệu... Vũ BẰng i lại mang đến cho ta một sắc xuân riêng nổi bật trong làng thơ xuân Việt Nam qua bài thơ Mùa xuân của tôi.

Vũ Bằng là một cây bút tài năng , Mùa xuân của tôi nói về không khí thiên nhiên mùa xuân ở miền Bắc, bài thơ còn thể hiện tình yêu quê hương đất nước. Mùa xuân hiện lên trong tâm trí nhà văn không phải cái mùa xuân thông thường mà là mùa xuân của mưa riêu riêu, gió lành lạnh, của tiếng nhạn kêu trong đêm xanh hay tiếng vọng chèo vọng lại từ thôn xóm thân thuộc, từ khung cảnh đẹp nao lòng đến lòng người nhộn nhịp tươi vui. Mùa xuân đẹp thế khiến lòng người chỉ muốn tham lam giữ nó lại ôm chặt lấy xuân để xuân dùng qua đi như Xuân Diệu đã viết “ Ta muốn ôm cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn”. Mùa xuân đến mọi vật dường như muốn looyj xác, thay cho mình những bộ cánh mới để mừng tết đến xuân về. Sự sống như căng tràn ra nhiệt huyết sôi trào bừng lên như ánh lửa âm ỉ cháy trong lòng người, ngọn lửa ấy làm sao có thể dứt khi đến thiên nhiên cũng đang đổi thay kì diệu như thế. Xuân là yêu thương là sống.

Với giọng văn sôi nổi , tha thiết, Vũ Bằng đã truyền sang cho người đọc cảm giác sang xuân, cái cảm giác rạo rực đang bùng cháy lên rạo rực, ngây ngất. Đó là niềm khát khao giao hòa giao cảm với cuộc đời, hòa mình vào cảnh thiên nhiên tươi đẹp tráng lệ thấy tâm hồn mình cũng đang nảy nở một mùa xuân reo vui hát ca. 

Mùa xuân Hà Nội qua đôi mắt tinh tế cùng tâm hồn nhạy cảm của Vũ Bằng hiện lên đẹp như một bức tranh của người nghệ sĩ tài hoa nhất, chân thực nhưng không mất đi vẻ thơ mộng hài hòa. Dường như nhà thơ đã hòa lòng mình với thiên nhiên cảnh vật để nghe thấy cả tiếng gió, tiếng mưa nhẹ nhàng tiếng chèo từ xa và cả âm điệu trữ tình ngọt ngào của cô gái huê tình đày thơ mộng. 

Không chỉ cảm nhận mùa xuân qua những giác quan quen thuộc , nhà văn còn cảm nhận bằng tâm hồn, các hình ảnh gợi tả gợi cảm hiện lên rất rõ nét đầy ấn tượng “ Thú giang hồ” được cảm nhận đầy nhớ nhung, nhựa sống đang dần căng lên trong lộc non đâm chồi không chịu cúi mình e lệ trước cái đẹp bất tử của thiên nhiên mà muốn phô ra dào dạt hạnh phúc.

Ngòi bút của nhà văn càng trở lên sắc nét khi những chi tiết nhỏ được Vũ Bằng miêu tả chân thực đẻ phát hiện ra màu sắc và không khí bầu tròi, mặt đất . Đào hơi phai nhưng nhụy vẫn còn phong, cỏ không mướt xanh nhưng lại nức một mùi hương xanh mát , bầu trời không còn đùng đục như màu pha lê mờ , sáng dậy thấy những vệt xanh tươi ở chân trời chuyển sang trong sáng như viên ngọc trai vùa tắm mưa. 

Mùa xuân như thế làm sao khiến người ta ngoảnh mặt làm ngơ coi như không thấy? Mùa xuân ấy khiến mình chỉ muốn yêu thương trân trọng nâng trên tay đặt trong kính để nó mãi không tàn phai theo năm thắng. Nó đẹp đén nỗi chính Vũ BẰng phải thốt lên rằng : Đẹp quá đi, mùa xuân ơi  - Mùa xuân của Hà Nội thân yêu, của BẮc Việt thương mến.

mua xuan cua toi

BÀI VIẾT VĂN MẪU SỐ 3 CẢM XÚC VỀ BÀI MÙA XUÂN CỦA TÔI

Vũ Bằng là một cây bút sở trường về truyện ngắn, tùy bút và bút kí. Văn của ông vừa có nét tinh tế, đặc sắc của một cây bút am hiểu tường tận về cuộc sống, vừa có cái đằm thắm, mặn mà của một tâm hồn yêu thương quê hương đất nước tha thiết, nồng nàn.

Nói đến tình yêu nồng nàn của mình đối với mùa xuân, tác giả mượn quy luật để khẳng định: "Tự nhiên như thế: ai cũng chuộng mùa xuân". Tháng Giêng là tháng đầu mùa xuân, là tháng khởi đầu của năm mới nên người ta càng trìu mến, trân trọng, không có gì lạ hết. Ai bảo được non đừng thương nước, bướm đừng thương hoa, trăng đừng thương gió; ai cấm được trai thương gái, ai cấm được mẹ yêu con; ai cấm được cô gái còn son nhớ chồng thì mới hết được người mê luyến mùa xuân.

Nhà văn nhớ về mùa xuân là nhớ về những nét đặc trưng, vẻ đẹp của thiên nhiên mùa xuân và cảnh sinh hoạt đời thường vốn đỗi rất bình dị. Từ những câu văn đầu tiên, tác giả đã vẽ nên đặc trưng của thời tiết và khí xuân miền Bắc với "mưa rêu rêu gió lành lạnh" không nơi nào có được. Chính đặc trưng này làm nền tảng để tác giả có thể vẽ thêm nhiều vẻ đẹp khác nhau nữa. Những thanh âm như tiếng nhạn kêu, câu hát huê tình quyện với sự ấm áp của nhang trầm, của không khí đoàn tụ gia đình khiến tác giả thổn thức nhớ thương. Có lẽ chính những điều ấm áp và bình dị đó khiến tác giả không nguôi khi nhớ về.

 Giọng văn du dương, trầm bổng, giàu chất thơ của Vũ Bằng đã đưa chúng ta vào thế giới hồi ức miên man, dạt dào cảm xúc. Thế giới ấy là một phần không thể thiếu trong cuộc sống tinh thần của kẻ tha hương. Nhà văn nhắc đi nhắc lại như lời tỏ tình thiết tha, say đắm: "Mùa xuân của tôi... mùa xuân thần thái của tôi... ". Điều đó chứng tỏ tình yêu mùa xuân đã thấm sâu vào tâm hồn, vào máu thịt của người con đất Bắc. Để nhấn mạnh sức sống và sự cuốn hút kì lạ của mùa xuân, tác giả đã dùng cách nói cường điệu, cường điệu mà vẫn rất tự nhiên: "Ấy đấy, cái mùa xuân thần thánh của tôi nó làm cho người ta muốn phát điên lên như thế đấy. Ngồi yên không chịu được. Nhựa sống ở trong người cứ căng lên như máu căng lên trong lộc của loài nai, như mầm non của cây cối, nằm im mãi không chịu được, phải trồi ra thành những cái lá nhỏ li ti giơ tay vẫy những cặp uyên ương đứng cạnh. "

Và xuân đến, tháng Giêng chính là biểu tượng tươi đẹp nhất, cũng là nơi hội tụ của những vẻ đẹp ngọt ngào. Như Xuân Diệu từng nói "Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần". Trong văn Vũ Bằng không ngọt ngào, hối hả như Xuân Diệu nhưng lại đằm thắm và da diết nhất khiến cho người đọc lâng lâng, mê đắm. Nét đẹp tháng giêng đất bắc là nét đẹp dịu dàng mà đằm thắm, có sự hòa quyện giữa con người với thiên nhiên đất trời. Và có lẽ lòng người cũng đồng điệu theo những nhịp điệu của mùa xuân.

Thật vậy "Mùa xuân của tôi" của Vũ Bằng là những dòng cảm xúc nhẹ nhàng, tinh khôi và đầy tươi mới nhất khi viết về mùa xuân,. Nó gợi nhắc cho người đọc về những thanh âm trong trẻo và ngọt lành của mùa xuân tươi đẹp.

Thành- wikivui.com

Văn mẫu lớp 7