wikivui.com logo

Cảm nghĩ về Bài ca côn sơn - Nguyễn Trái lớp 7 hay nhất 3 bài văn ngắn gọn

Nếu hiện thực lịch sử thời Phục hưng ở châu Âu sản sinh ra những người khổng lồ như Leonardo da Vince, W. Sheakspeare, Galileo,...thì ở Việt Nam, vào thế kỉ XV, XV, người khổng lồ kết tinh cả một thời đại, tính từ thời Lý Trần, đó là Nguyễn Trãi. Nguyễn Trãi không chỉ là một danh nhân văn hóa, một nhà chính trị, nhà quân sự tài ba,...mà còn là một nghệ sĩ chính cống. "Côn Sơn ca" có thể nói là một trong những bài thơ thể hiện rõ tâm hồn Ức Trai. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về bài "Côn Sơn ca". Khi cảm nghĩ, các bận cần dựa trên văn bản, tránh xuyên tạc nội dung. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết về chủ đề Bài ca côn sơn được quan tâm trên Wikivui:

baicaconson
Bài ca côn sơn như 1 bước tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và sinh động với âm thanh yên bình

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ BÀI CA CÔN SƠN LỚP 7 HAY NHẤT

Bài ca Côn Sơn ( Côn Sơn Ca) là một bài thơ chữ Hán nổi tiếng. Có lẽ Nguyễn TRãi viết bài thơ này trong thời kì ông cáo quan về ở ẩn ở Côn Sơn để giữu cho tâm hồn được thanh cao , trong sạch.

Đối với Nguyễn TRãi , Côn Sơn là một miền đất có sức hút kì lạ. Chẳng những thế mà hai lần cáo quan về ở ẩn ông đều tìm về với Côn Sơn. Và núi rừng Côn Sơn thanh vắng đã trở thành một thế giới riêng đầy thân thương gắn bó với thi nhân . Tại Côn Sơn , Nguyễn Trãi được sống với chính mình. Dường như thiên nhiên đã trở thành cứu cánh cho tâm hồn ông – một tâm hồn đớn đau  vì nhân tình thế thái. Tại Côn Sơn ,mọi vật đối với ông trở nên có tình có nghĩa như bàu bạn , như tri âm:

  • “Núi láng giềng , chim bầu bạn
  • Mây khách khứa , nguyệt anh tam”
  • ( Thuật hứng bài 19)

Cảnh trí Côn Sơn thanh tĩnh rộng mở để tâm hồn Nguyễn Trãi hóa thân tìm về ùa vào đó mà quên đi mọi nỗi ưu phiền.

Bức tranh thiên nhiên được chấm phá bằng âm thanh rì rầm của tiếng suối được cảm nhận như tiếng đàn:

  • “Côn Sơn suối chảy rì rầm,
  • Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai”

Một hình ảnh so sánh thật độc đáo và gợi cảm . Suối đang chảy hay thi nhân đã thả hồn mình vào tiếng suối, làm rung lên cung đàn diễn tả nỗi khát khao yêu cuộc sống?

Năm trăm năm sau thi sĩ Hồ Chí Minh cũng chung cảm nhận ấy

  • “Tiếng suối trong như tiếng hát xa ”
  • Phải chăng nhũng tâm hồn nghệ sĩ đã tìm về với nhau ?

Không chỉ có thanh âm, bức tranh thiên nhiên ấy còn toát lên sức sống tươi mới của thiên nhiên bởi sắc xanh của núi rừng. Đoạn mở đầu bài thơ đêm đến cho người đọc bao cảm xúc mới mẻ về tâm hồn thi sĩ Ức trai. Trong cảm xúc của ông, cảnh trí Côn Sơn hiện lên thật thơ mộng và lãng mạn: có tiếng suối chảy rì rầm , có đá rêu phơi êm ái, có rừng thông mọc rậm, dày , có rừng trúc xanh mát…, vừa có cái hoang dã của thiên nhiên, vừ có cái hơi ấm của cuộc sống đầy ắp tình người. Hơn nữa trong con mắt thi nhân thiên nhiên không chỉ là cảnh mà đã trở thành nhà. Ngôi nhà thiên nhiên ấy thật đặc biệt: Suối là đàn, rêu là chiếu, bóng thông làm giường, bóng tre trúc làm nơi ngâm vịnh thơ ca . Thật là tuyệt thú ! Và trong ngôi nhà thiên nhiên ấy ông đã để tâm hồn mình giao hòa với cảnh và vẽ lại nó bằng một ngọn bút tài hoa .

  • “Côn Sơn có đá rêu phơi
  • Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm
  • Trong ghềnh thông mọc như nêm,
  • Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.
  • Trong rừng có bóng trúc râm,
  • Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.”

Đó là màu xanh của rêu trên đá, là rừng thông mọc dày, là rừng trúc xanh tỏa bóng râm mát, gợi ra nét hoang dã của núi rừng thơ mộng. Và giữa bức tranh ấy, hơi ấm của con người được lan tỏa, hòa quyện cùng thiên nhiên

Đọc những bài thơ của Nguyễn Trãi viết về cảnh vật thôn quê, chúng ta hiểu thêm về tình yêu quê hương, đất nước sâu nặng của ông. Bài ca Côn Sơn khiến lòng ta xao xuyến, bồi hồi và càng thêm gắn bó với từng mảnh vườn, góc phố quê hương.

Yang-wikivui.com

bai ca con son

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ VỀ BÀI CA CÔN SƠN

“Ức Trai tâm thượng quang khuê tảo” (Lòng Ức Trai tỏa rạng văn chương), ý thơ do chính bậc quân minh như Lê Thánh Tông thốt ra, có lẽ nó là minh chứng tiêu biểu nhất cho tài năng và tâm lòng của Nguyễn Trãi. Để có thể hiểu hết được tâm hồn thi sĩ trong sáng tựa sao khuê ấy tất nhiên không phai trong ngày một ngày hai là thấu hết, nhưng bức tranh thiên nhiên trong “Côn Sơn ca” cũng có thể là một ánh đèn giúp ta phần nào hiểu hơn về một danh nhân văn hóa vĩ đại không chỉ của Việt Nam mà còn vươn tầm thế giới.

Bản gốc bài thơ được viết bằng chữ Hán, song chúng ta lại biết đến bản dịch thơ rộng rãi hơn bởi tính dễ hiểu, dễ nhớ của nó.

  • “Côn sơn suối chảy rì rầm
  • Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.”

Câu thơ mở đầu bằng âm thanh tiếng suối chảy đã tạo không khí êm đềm, bình yên bao trùm lấy khắp núi non. Giữa không gian rộng lớn lại có thể lắng nghe được tiếng suối chảy, ví nó với “tiếng đàn cầm”, có trầm bổng, có nhịp điệu, có tâm tình, ta rốt cuộc nên cảm thán thiên nhiên nên thơ lay động lòng người hay nên ngưỡng mộ tâm hồn thi sĩ tinh tế lãng mạn của Nguyễn Trãi? Tiếng đàn cầm đắm say của Ức Trai dường như cũng dẫn hồn ta về hòa điệu với tiếng hát của người ca nữ nào đó trong thơ Hồ Chí Minh

  • “Tiếng suối trong như tiếng hát xa”
  • (Cảnh Khuya)

Cùng là tiếng suối, người cảm như tiếng đàn, người cảm như tiếng hát, đó là kết đọng của tâm hồn yêu, gắn bó, đồng điệu hoàn toàn với thiên nhiên mà chỉ những bậc thi sĩ với giác quan nhạy cảm và rung động mạnh mẽ với đời mới có thể có.

Ý thơ đẹp như vậy phần nhiều đến từ chính cái tài và cái tâm của người viết nhưng ta cũng không thể phủ nhận cảnh trí đất Côn Sơn cũng là một chất xúc tác để chúng có thể phát huy mãnh mẽ nhất

  • “Côn Sơn có đá rêu phơi
  • Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm”

Mới đầu đọc lên ta bỗng thấy có điểm vô lí có ai dùng từ êm cho một hòn đá? Đặt trong vẻ thiên nhiên tráng lệ kì vĩ của Côn Sơn, ăt hẳn đá Côn Sơn cũng sẽ mang vẻ cứng cáp, trơ lì tương xứng. Ấy thế mà, qua ngòi bút của Nguyễn Trãi đá rêu phơi lại trở thành “chiếu êm”, thành nơi phóng bút của thi nhân. Rõ ràng, nhà thơ đang tận hưởng hết mình cùng thiên nhiên, coi thiên nhiên như người bạn để mình nghỉ ngơi, tâm tình cho thỏa tấm lòng thi sĩ. “Côn Sơn”điệp lại đã tái khẳng định sự gắn bó, tình cảm đặc biệt của Nguyễn Trãi với cảnh đẹp nơi đây.

Nếu như ở phần đầu, ta có thể nhìn sơ qua bức tranh toàn cảnh của Côn Sơn, thì đến phần sau lăng kính của tác giả đã đi vào sâu hơn với cảnh rừng cây bên trong

  • “Trong rừng thông mọc như nêm
  • Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm
  • Trong rừng có bóng trúc râm
  • Trong màu xanh mát, ta ngâm thơ nhàn”

So với những thi pháp ước lệ cổ điển và sang trọng của thơ trung đại, phép so sánh “thông mọc như nêm” của Nguyễn Trãi có phần giản dị và nôm na. Nhưng để nói lên sự gần gũi, gắn bó mật thiết của con người cùng thiễn nhiên thì cách nói mộc mạc ấy quả là rất ăn khớp. Rừng thông đã trở thành chốn nghỉ ngơi, chốn để tâm hồn phóng khoáng được tự do, tự tại. Cùng với nét mãnh mẽ, thẳng thắn của thông chính là hiền hòa dịu êm của trúc. Trúc và thông đã tạo ra một không gian trữ tình đầy sức sống tươi trẻ để con người chìm trong sự ung dung khoan khoái cả về thể xác lẫn tinh thần. Chữ “nhàn” kết thúc bài thơ đã thể hiện hoàn hảo tinh thần, tâm thế chung của bài thơ.

Với bút pháp nghệ thuật tài tình cùng tâm hồn thi sĩ tinh tế nhạy cảm, bức tranh Côn Sơn mang đậm dấu ấn Nguyễn Trãi đã để lại ấn tượng sâu sắc với bạn đọc muôn đời.

trang-wikivui.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ VỀ BÀI CA CÔN SƠN

Trong Lịch triều hiến chương loại chí, Lê Thánh Tông chú thích rằng:"Ức Trai tiên sinh, đương lúc Thái Tổ mới sáng nghiệp theo về Lỗi Giang, trong thì bàn kế hoạch nơi màn trướng, ngoài thì thảo văn thư dụ các thành; văn chương tiên sinh làm vẻ vang cho nước, lại được vua yêu tin quí trọng".  Nguyễn Trãi là nhà tư tưởng, nhà quân sự thiên tài, nhà ngoại giao xuất chúng, nhà văn hóa, nhà thơ nỗi lạc. Ông đã để lại cho đời một sự nghiệp văn chương đồ sộ và phong phú, trong đó có Bình Ngô đại cáo, Ức Trai thi tập, Quốc âm thi tập, Quân trung từ mệnh tập... Trong đó, bài ca Côn Sơn được viết khi ông cáo quan về ở ẩn 

  • Côn Sơn suối chảy rì rầm
  • Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai
  • Côn Sơn có đá rêu phơi
  • Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm
  • Trong ghềnh thông mọc như nêm,
  • Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.
  • Trong rừng có bóng trúc râm,
  • Trong màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Đối với Nguyễn Trãi, Côn Sơn là một miền đất có sức hút kì lạ. Có lẽ cũng bởi vì chán ghét cuộc sống nơi phồn hoa, chốn ganh đua quan trường mà ông đã cáo quan, bỏ lại sau lưng tiền tài danh vọng để sống thật với cuộc đời mình. Và khi ông đến với Côn Sơn ông đã cảm nhận được điều đó. Ông coi Côn Sơn như một người bạn tri kỉ, vẻ đẹp của nó có thể gột rửa tâm hồn giúp cho người thi sĩ quên đi thực tại và có thể làm chính mình.

  • Côn Sơn suối chảy rì rầm,
  • Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.

Tiếng suối không còn là thứ âm thanh róc rách, khô khan mà nó đã được thổi hồn vào trong đó. Những giai điệu du dương như đang hòa cùng âm thanh của đất trời để viết lên một bản tình ca thật đẹp. Ẩn dụ “ đàn cầm” biểu lộ niềm vui giao cảm với suối, coi suối là mảnh tâm hồn của “ ta”,  dòng suối chảy róc rách,rì rầm như tiếng đàn lúc khoan,lúc nhặt. Tiếng đàn này, Hồ Chí Minh cũng cảm nhận

"Tiếng suối trong như tiếng hát xa"

Người nghệ sĩ được thiên nhiên tắm rửa lại mảnh hồn héo úa trong mình để rồi ông lại dạt dào tình cảm với cảnh vật nơi núi rừng:

  • "Côn Sơn có đá rêu phơi
  • Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm"

Nguyễn Trãi trở về Côn Sơn không phải là để ẩn dật theo đúng nghĩa của cách sống ẩn dật, mà ông trở về Côn Sơn với nỗi hân hoan đầy tự do của một con người trở về nhà mình (Hoàng Phủ Ngọc Tường). Trên tảng đá có phủ một lớp rêu xanh được tác giả nhân cách hóa thành như ngồi trên chiếu êm. Từ một tảng đá vô tri, một vật cứng nhắc được núi rừng bao bọc, những tảng đá bất động bị mưa gió bào mòn, rồi mưa nắng cùng với thiên nhiên phủ lên thân đá lớp rêu xanh.

  • Trong ghềnh thông mọc như nêm,
  • Tìm nơi bóng mát ta lên ta nằm.
  • Trong rừng có bóng trúc râm,
  • Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn.

Nguyễn Trãi dường như đang nằm giữa một rừng thông xanh ngắt, mát rợp, thả hồn trong sắc màu của cỏ cây, đắm chìm trong bóng râm, gió thoảng, ngủ một giấc ngon lành, để quên hết sự đời, rũ bỏ mọi vướng bận, để hóa thân vào hư không, mang dáng vẻ tao nhã, thanh cao, là dáng vẻ của người quân tử yêu thích cái tinh tế, thuần khiết và gắn bó với thiên nhiên. Đối với ông cuộc sống như thế là một cuộc sống an nhàn hưởng lạc nhưng đâu ai hay đằng sau sự an nhiên như thế lại là một tâm hồn đau đáu vì dân vì nuovws, ngày đêm không ngủ vì nước nhà đang buổi gian truân.

Qua "Bài ca Côn Sơn" chúng ta thấy được một tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên và hòa nhập cùng thiên nhiên.  Sự giao hòa đó vừa nói lên nhaanh cách thanh cao, vừa nói lên phẩm chất thi sĩ lớn lao của Nguyễn Trãi và tất cả là dựa trên một triết lý sâu xa: con người và thiên nhiên là một. Yêu thiên nhiên, hòa mình cùng thiên nhiên nhưng nguyễn Trãi hiển nhiên vẫn là một người anh hùng vì Tổ quốc mà cống hiến.

Khuê

 

Văn mẫu lớp 7