wikivui.com logo

Cảm nghĩ ngẫu nhiên Viết nhân buổi mới về quê lớp 7 hay nhất 3 bài văn

Rồi đây, cuộc đời phong phú sẽ kéo con người vào những vòng xoáy của những mối quan hệ, của những bộn bề và lo toan. Rồi đây, sẽ có lúc trong cuộc đời, ta phải rời xa quê hương thân yêu của mình để bắt đầu một hành trình mới. Nhưng dù có thế nào thì ta vẫn sẽ quay lại quê hương bởi quê hương là tất cả, bởi ta được cuộc sống như hiện tại cũng là từ quê hương. Có thể khi trở về, cảnh quê thì đổi thay nhưng tấm lòng ta dành cho quê thì không thể thế. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về bài “Hồi hương ngẫu thư”. Khi cảm nghĩ, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Bài viết cần đảm bảo bố cục của một bài văn, từ ngữ dùng chuẩn mực, trong sáng. Các bạn có thể tham khảo những bài văn mẫu cho đề văn cảm nghĩ về bài “Hồi hương ngẫu thư” dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Viết nhân buổi mới về quê đáng chú ý:

ve tham que
Mỗi lần về quê chúng ta sẽ có những cảm xúc rất đặc biệt mà khó diễn tả hết bằng lời

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ LỚP 7

Chủ đề về quê hương là chủ đề được rất nhiều tác giả lựa chọn để đưa vào các tác phẩm của mình, chủ đề này cũng tạo nên tên tuổi cho rất nhiều các nhà văn, nhà thơ cho đến tận ngày nay. Trong các tác phẩm ấy, “Hồi hương ngẫu thư” của Hạ Tri Chương vẫn luôn nổi bật, gây cho người đọc ấn tượng mạnh mẽ qua bao thập kỉ dù chỉ là bài thơ được tác giả viết tình cờ trong ngày đầu tiên về thăm quê cũ mà ông không hề chủ định viết.

Mở đầu với hai câu khai đề, thừa đề, tác giả viết:

“Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi,

Hương âm vô cải, mấn mao tồi.”

Với cách sử dụng ba cặp từ trái nghĩa trong một câu thơ: “li-hồi, tiểu-đại, thiếu-lão”, nghĩa câu thơ cũng rất rõ ràng: tác giả rời quê khi còn trẻ và trở về khi đã là một ông già, câu thơ đã tóm tắt về cuộc đời của tác giả. Nó tóm tắt cuộc đời hơn 50 năm sinh sống, làm quan ở kinh đô Trường An, cũng giới thiệu cho người đọc biết được ông đã rời quê rất lâu, nay mới trở về. Sang câu thơ thứ hai, tác giả chia câu thành hai vế: một vế nói về cái thay đổi là thay đổi về diện mạo bên ngoài, một cái không đổi chính là giọng nói quê hương. Ông đã ở kinh đô hơn 50 năm nhưng giọng quê thì không hề đổi thay, chứng tỏ tunhf yêu mà ông dành cho quê hương mình sâu nặng đến nhường nào. Hai câu thơ đầu vừa kể, vừa tả đã giới thiệu cả quãng thời gian dằng dặc xa quê của tác giả, nói về sự kiện tác giả trở về quê, ta cũng thấy được quê hương trong tác giả là hình ảnh sâu sắc tới đâu.

Tiếp đó, tác giả tiếp tục đưa người đọc đến với mạch cảm xúc nối tiếp của bài với hai câu chuyển đề và hợp đề:

“Nhi đồng tương kiến, bất tương thức

Tiếu vấn: Khách tòng hà xứ lai?”

Chắc chắn “ông già” Hạ Tri Chương sau hơn 50 năm mới trở về thăm quê sẽ có cảm giác bồi hồi, xúc động. Đặc biệt hơn, trong lần trở về này, ông đã gặp một tình huống bất ngờ mà chính ông cũng không lường trước được. Đó là khi trở về, những người đầu tiên ông gặp chính là lũ trẻ sinh sau đẻ muộn, chắc hẳn bố mẹ chúng cũng chẳng thể biết ông là ai bởi ông đã xa quê rất lâu rồi, lũ trẻ cũng vô cùng tò mò, hiếu khách nên đã hỏi ông từ đâu tới. Ông là con người của quê hương, cũng rất yêu quê hương, vậy mà giờ đây ông lại trở thành khách trên chính quê hương của mình. Tác giả từ ngạc nhiên, bỗng lại thấy rất ngậm ngùi, buồn tủi, mặc dù biết đó là sự thật, nhưng ông vẫn xót xa, tủi lòng. Bởi ông không hề nghĩ rằng, bản thân yêu quê như thế mà khi trở về lại thành khách, lại gặp tình huống vừa abats ngờ, vừa hài hước như thế. Có lẽ, đây cùng chính là nguyên nhân mà ông viết nên bài thơ này.

Bài thơ ngắn gọn, súc tích nhưng lại hàm chứa bao ý nghĩa, chất chứa bao tâm tư của tác giả khi trở về quê sau hơn nửa thế kỉ. Qua đó, tác giả tạo nên trong lòng mỗi người đọc tình yêu quê hương sâu sắc, nặng lòng với quê hương mà khó ai có thể có được. Chính điềunày đã làm nên thành công cho tác phẩm, mà cho tới tận bây giờ, khi nhắc đến Hạ Tri Chương, thì “Hồi hương ngẫu thư” hẳn là bài thơ không thể bỏ lỡ.

SongYan-wikivui.com

nhan buoi ve que
Quê hương là những kỷ niệm không thể nào quên dù có đi xa nhưng luôn mong được trở về

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ

Quê hương là một đề tài quen thuộc trong kho tang thi ca nhân loại. Đã có biết bao bài thơ hay được sáng tác dựa trên tình yêu quê hương đất nước thầm kín và sâu lắng. Đặc biệt là đối với những con người đã xa quê từ khi còn bé thù nỗi niềm ấy lại càng dâng trào và mãnh liệt. Tiêu biểu là bài Hồi hương ngẫu thư của Hạ Chi Trương:

  • Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi
  • Hương âm vô cải mấn mao tồi
  • Nhi đồng tương kiến bất tương thức
  • Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai.

Dịch nghĩa

  • Về quê tình cờ ngồi viết
  • Xa quê từ lúc còn bé, già mới trở về
  • Giọng nói không thay đổi, chỉ tóc tai xơ xác
  • Trẻ con thấy không biết là người làng
  • Cười hỏi khách từ đâu đến.

Cũng như lý Bạch Hạ Tri Chương xa quê từ lúc còn thơ bé. Quê hương với bao kỉ niệm thân thương, gần gũi với tuổi thơ ấu của mỗi người. Có lẽ chả ai muốn xa quê nwoi đã trở thành máu thành hồn. Mở đầu bằng thủ pháp tiểu đối đã nêu lên một cảnh ngộ : tác giả phải từ biệt gai đình từ lúc ấu thơ từ nhỏ không được sống ở quê. Nơi đất khách quê người gợi bao buồn khổ. Rồi đến khi tóc đã pha sương mới có dịp trở về.

  • Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi
  • Hương âm vô cải mấn mao tồi

Tác giả sử dụng hàng loạt tính từ đối lập: "thiếu tiểu - lão đại", "li gia - hồi", cả một đời người, khi đi chỉ là cậu thiếu niên thơ bé, khi trở về, mái tóc đã bạc phơ, thân đã là một "lão đại" dạn dày sương gió. Hai câu thơ thật ngắn gọn nhưng với những hình ảnh đối nhau như thế. đã phần nào khái quát được quãng đời xa quê, làm nổi bật sự thay đổi về vóc dáng và tuổi tác của nhà thơ, đồng thời bước đầu đã hé lộ tình cảm nhớ quê của tác giả. Hai câu thơ thật ngắn gọn nhưng với những hình ảnh đối nhau như thế. đã phần nào khái quát được quãng đời xa quê, làm nổi bật sự thay đổi về vóc dáng và tuổi tác của nhà thơ, đồng thời bước đầu đã hé lộ tình cảm nhớ quê của tác giả

  • Nhi đồng tương kiến bất tương thức
  • Tiếu vấn khách tòng hà xứ lai.

Tình cảm mà tác giả dành cho quê hương thật là sâu nặng, vậy mà khi trở về làng quê thì mọi việc lại khiến ông vô cùng ngỡ ngàng. Thời gian qua đi thì làng quê cũng thay đổi, bạn bè cùng trang lứa khi đó của ông có người đã mất hay có còn thì cũng đã cao tuổi lắm rồi. Xa quê đã lâu ngày, trẻ con nhìn thấy không chào cũng là điều dễ hiểu. Nhưng dù thế, rơi vào tình huống đó lòng ông cũng không khỏi ngậm ngùi, chua xót. Câu thơ phảng phất nỗi buồn sau nụ cười đùa vui, hóm hỉnh. Một câu hỏi hồn nhiên ngây thơ của nhi đồng để lại trong lòng tác giả nỗi buồn man mác bâng khuâng.

“Hồi hương ngẫu thư” mang đến cho người đọc nhiều xúc động. Nghệ thuật tiểu đối được sử dụng thành công tạo nên những vần thơ hàm súc. Bài thơ là tiếng lòng của Hạ Tri Chương, yêu quê hương tha thiết, thủy chung và gắn bó sâu sắc. Qua tác phẩm này ta cũng thấy được tình yêu quê hương là một tình cảm thiêng liên và đáng trân trọng.

Yang-wikivui.com

ve que

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ NGẪU NHIÊN VIẾT NHÂN BUỔI MỚI VỀ QUÊ

Mỗi nhà thơ trong từng hoàn cảnh khác nhau lại có cách thể hiện tình quê độc đáo khác nhau .Và còn gì hạnh phúc xốn xang hơn khi xa quê đến nửa đời người nay lại được trở về cảm xúc hân hoan háo hức ấy.Nhưng đôi khi cũng bắt gặp nỗi niềm bồi hồi mang mác buồn vì lạc lõng giữa quê hương như lão quan Hạ Tri Trương với tác phẩm : Hồi hương ngẫu thư.

  • Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi
  • Hương âm vô cải, mấn mao tồi
  • Nhi đồng tương kiến, bất tương thức
  • Tiểu vấn: khách tòng hà xứ lai?

Cũng như Lý Bạch , Hạ Tri Chương xa quê từ nhỏ nên nỗi niềm quê hương luôn nặng trĩu.Ông không phải chỉ xa quê năm hay mười năm mà là cả nửa thế kỉ, nay trở về đối diện với phần đất phần hồn đã bao xa cách sao tránh khỏi nỗi xúc đọng nghẹn ngào:

  • Thiếu tiểu li gia, lão đại hồi
  • Hương âm vô cải, mấn mao tồi

Lời bộc bạch tâm sự chân thành mang âm hưởng trầm buồn của vị quan già xa quê khi còn nhỏ nay về đã già mở ra cả một cuộc đời dằng dặc sóng gió để gây dựng sự ngiêp công danh. Dù ngoại hình có thay đổi mái tóc đen ngày nào nay đã pha sương, nhưng giọng quê vẫn thế tình quê lại càng vẹn nguyên.Tác giả sử dụng liên tiếp hai vế tiểu đối vừa giãi bày nghịch cảnh bản thân ,vừa thể hiện tấm lòng thuỷ chung  với quê cha đất tổ. Ta còn nhận thấy cảm xúc ngậm ngùi tiếc nuối trước sự trôi chảy của thời gian cũng là nỗi niềm chung của thi sĩ từ cổ chí kim . Như Nguyễn Du từng viết:

  • Sen tàn cúc lại nở hoa
  • Sầu dài ngày ngắn đong đà sang xuân

Dù thời gian tuần hoàn là vậy cách xa về cả thời gian và không gian nhưng giọng quê thì không đổi . Nghệ thuật hoán dụ “Hương âm” , lấy một nét đặc trưng của quê hương để chỉ hồn quê , chất quê. Dù đạt được quyền lực danh vọng nhưng nhà thơ vẫn không quên cội nguồn ,con người trước sau thuỷ trung như một . Chỉ một chi tiết nhỏ nhưng lại hàm chứa nhân cách lớn của lão quan Hạ Chi Trương tình yêu ,sự gắn bó thiết tha da diết với quê hương.

Tấm lòng quê luôn vẹn nguyên theo năm tháng mà quê hương lại không khước từ được sự đổi thay của thời gian . Có ai hồi hương mà chẳng mong mỏi được sống trong tình cảm đoàn tụ đầm ấm nhưng hy vọng rồi lại hụt hẫng:

  • Nhi đồng tương kiến, bất tương thức
  • Tiểu vấn: khách tòng hà xứ lai?

Vốn là người con của quê hương nay lại bị lầm là khách lạ thật là nghịch cảnh trớ trêu ai nấy đều chạnh lòng.Thời gian xa quê đằng đẵng bạn bè người thân ai còn ai mất? Nay gặp lũ trẻ chỉ bị đối xử như người xa khách la. Tình huống ấy không lạ với lũ trẻ vô tri nhưng lạ vô cùng với nhà thơ . Dù không nói ra nhưng sự tủi thân, chạnh lòng nặng đến nhường nào ? Lòng thi nhân có lẽ chưa từng có ý định  viết thơ khi về quê, bởi tình huống ngẫu nhiên ngang trái đã trở thành lí do dặt bút viết . Lý do ấy so ra rất tương xúng với tiêu đè tác phẩm : Hồi hương ngẫu thư.Tình quê trong trái tim lãon quan họ Hạ đã như một sợi dây đàn căng hết mức đến nỗi chỉ một tình huống chạm nhẹ cũng làm rung động sợi dây tâm hồn ấy khiến nó ngan vang âm điệu.

Bài thơ đuợc viết bằng thể thơ Thất ngôn tứ tuyệt đường luật cô đọng hàm xúc để biểu cảm gián tiếp tình yêu thiết tha của nhà thơ với quê hương. Tình cảm ấy đuợc khéo léo lồng ghép qua cách miêu tả sự vật bình dị , lời kể chuyện tâm tình chân thành.Tác giả còn sử dụng nghệ thuật đối một cách tinh vi điêu luyện gợi bao sự liên tưởng so sánh. Khoảng cách của bài thơ tới ngày nay qua hàng nghìn, hàng nghìn năm tuổi nhưng ta vẫn nhận thấy sự đồng điệu ở tình cảm gắn bó luôn đau đáu hướng về cố hương và rồi hoà chung nỗi niềm bùi ngùi xúc động.”Thơ hay là hay cả hồn lẫn xác hay cả bài”.

trang-wikivui.com

Văn mẫu lớp 7