wikivui.com logo

Cảm nghĩ bài Cảnh khuya hay nhất - 3 bài văn phân tích cảm nhận lớp 7 ngắn gọn

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị Cha già muôn vàn kính yêu của dân tộc Việt Nam. Người không chỉ là một nhà chính trị, một nhà lãnh đạo tài ba,…mà còn là một thi nhân. Những vần thơ của Người có thể coi là những vần thơ thép. “Cảnh khuya” là một trong những bài thơ nổi tiếng của Bác. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về bài thơ “Cảnh khuya” của Bác. Khi cảm nghĩ, các bạn có thể bộc lộ những cảm xúc, suy nghĩ của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Bài viết cần đảm bảo bố cục của một bài văn, từ ngữ dùng chuẩn mực, trong sáng. Các bạn có thể tham khảo những bài văn mẫu cho đề văn cảm nghĩ về bài thơ “Cảnh khuya” dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề cảnh khuya đáng chú ý:

canh khuya
Bài cảnh khuya được tác giả vẽ ra rất đẹp hòa quyện thiên nhiên và con người lúc nửa đêm

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ BÀI CẢNH KHUYA LỚP 7 HAY NHẤT

Năm 1946, Pháp bội ước, quay trở lại xâm lược nhân dân ta. Trước tình hình ấy, Người cùng các cơ quan Đảng, Chính phủ, Mặt trận,… chuyển lên căn cứ địa Việt Bắc. Đây là thời kì mà Người sáng tác thơ nhiều hơn cả, thể hiện tình cảm gắn bó tha thiết với thiên nhiên, đất nước, bày tỏ thái độ, tinh thần, trách nhiệm cao cả của người lãnh đạo đang dẫn đưa nhân dân ta đứng lên kháng chiến để chờ ngày toàn thắng. Bài thơ “Cảnh Khuya” được Người sáng tác năm 1947 đã thể hiện đầy đủ và toàn vẹn những điều ấy. Qua bài thơ, ta thấy toát lên vẻ đẹp tâm hồn và tinh thần của người chiến sĩ- thi sĩ: Hồ Chí Minh:

  • “Tiếng suối trong như tiếng hát xa
  • Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
  •  Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
  •  Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Hai câu thơ đầu tiên là hai câu thơ tả cảnh. Khung cảnh thiên nhiên được mở ra đầy cổ kính, huyền ảo, mang đậm đặc vẻ đẹp của thiên nhiên dưới ngòi bút các thi nhân thời trung đại:

  • “Tiếng suối trong như tiếng hát xa
  • Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

Hình ảnh tiếng suối gợi ta nhớ đến lời thơ của Nguyễn Trãi trong bài “Côn Sơn Ca”:

  • “Côn Sơn có suối nước trong
  • Ta nghe suối chảy như cung đàn cầm”
  • (“Côn Sơn suối chảy rì rầm
  • Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai.”)

Nếu như Nguyễn Trãi ví tiếng suối như một cung đàn cầm đầy giai điệu trầm bổng thì ngay câu thơ mở đầu, Hồ Chí Minh so sánh tiếng suối với tiếng hát xa, là tiếng hát văng vẳng vang vọng lại, tạo nên sự huyền bí, hấp dẫn, là âm thanh trong trẻo, tinh khôi đến vô ngần. Nếu như Nguyễn Trãi thấy màu suối trong thì Người lại nghe tiếng suối trong. Dường như Hồ Chí Minh đang đắm mình trong một không gian thiên nhiên thực tĩnh lặng và yên tĩnh, yên tình đến mức ta nghe được một lời hát vọng lại từ xa, yên tĩnh đến mức ta nghe ra tiếng róc rách của một con suối với dòng chảy trong trẻo, thanh khiết. Người cảm nhận âm thanh mà lại toát lên được cái hình, cái hần, cái hồn của ngoại cảnh. Phép so sánh kết hợp với ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đã tạo nên một hiệu quả nghệ thuật vô cùng độc đáo, họa lên một bức tranh mà “thi trung hữu nhạc” nhưng cũng thực “thi trung hữu họa”.

Đến câu thơ thứ hai lại là một tuyệt tác của thiên nhiên, của phong cảnh. Câu thơ như lồng ghép hết thảy các khung hình, khung màu vào với nhau, tuy nhiều mà không lộn xộn, ngược lại còn tăng thêm phần hài hòa giữa chúng. Trăng soi những sợi sánh sáng xuyên qua vòm cây, kẽ lá. Bóng cây, bóng lá, bóng trăng,…. Từ tán lá, trăng len mình xuống để ôm ấp những cánh hoa dưới mặt đất. Một tầng ánh sáng vàng, một tầng khung màu của thiên nhiên, cây cối, một lớp đen trắng của bóng cây và mặt đất. Đặt cạnh nhau, chúng như dung hòa hết thảy, chúng như tan vào nhau, cùng họa nên một đêm trăng trong trẻo đến ngần nào.

Khung cảnh thiên không chỉ hài hòa mà còn tô đậm hơn vẻ đẹp của con người. Lúc này, chủ thể trữ tình mới xuất hiện:

  • “Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
  •   Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Đêm đã khuya và trăng đã lên cao, cớ gì Bác còn thao thức mà chưa ngủ? Cảnh khuya như đang họa lên hình ảnh của Bác. Bóng Người như lồng vào thiên nhiên, dường như vầng trăng cũng thao thức cùng Bác. Trăng thức để soi tỏ vạn vật, còn Bác “Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”  Bác chưa ngủ vì còn thao thức nỗi niềm lớn, nỗi lo cho đất nước, nhân dân, lo cho những người chiến sĩ nơi tiền phương khói đạn, lo cho các cụ già và các đàn em nhỏ, lo nơi hậu phương, lo cho cuộc kháng chiến,… Đó thực là nỗi thao thức đầy cao cả. Người là người chèo đưa con thuyền kháng chiến của nhân dân, bởi vậy việc “chưa ngủ” cũng thực là dễ hiểu.

Bài thơ “Cảnh Khuya” không chỉ được viết lên bởi một thi nhân mà còn được viết lên bởi 1 chiến sĩ. Trong bài thơ, Người thể hiện một phong thái ung dung, một tinh thần lạc quan, thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước. Trong Hồ Chí Minh là sự hài hòa giữa người chiến sĩ-thi sĩ, nhờ vậy mà bài thơ vừa mang đậm chất thơ, vừa đượm tinh thần người chiến sĩ Việt Nam.

SongYan-wikivui.com

canh khuya tieng suoi trong nhu tieng hat xa

BÀI 2 CẢM NHẬN VỀ BÀI CẢNH KHUYA NGẮN GỌN

Bác Hồ - vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu của dân tộc ta, bên cạnh việc hoạt động cách mạng Bác còn sáng tác rất nhiều những bài thơ có giá trị. Mặc dù Bác chưa bao giờ nhận mình là nhà thơ . Một trong số những thi phẩm Bácđể lại cho nền thơ ca dân tộc đó là bài thơ cảnh khuya được chủ tịch Hồ Chí Minh viết vào năm 1947, bài thơ thể hiện cảm hứng yêu nước mãnh liệt dạt dào ánh sáng và âm thanh . Đó là ánh sáng của trăng Việt Bắc , của lòng yêu nước sâu sắc.

  • “Tiếng suối trong như tiếng hát xa
  •  Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa
  • Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
  •  Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Hai câu thơ mở đầu tả cảnh núi rừng Việt Bắc khi đêm đã khuya. Trăng càng về đêm trăng càng sáng . Đêm vắng tiếng suối nghe càng rõ. Lối so sánh của Bác thật kì lạ! Tiếng suối vốn được cảm nhận bằng thính giác nhưng nghe tiếng suối Người cảm nhận được độ “trong” của dòng chảy. Trước kia, Nguyễn Trãi trong Bài cư Côn Sơn cũng tả tiếng suối, cũng dùng phép so sánh : "Côn Sơn suối chảy rì rầm - Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai". Cách so sánh của người xưa tuy hay nhưng dù sao vẫn là từ âm thanh của tự nhiên liên tướng tới âm thanh vẫn của tự nhiên.

  • “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

 Hai từ "lồng" cùng nằm trong một câu thơ tạo những ấn tượng rất đặc biệt. "Lồng" là động từ chỉ việc các vật nằm vào trong một cách thật khớp để tạo thành một chỉnh thể. Ánh sáng của trăng chiếu srọi xuống cảnh vật làm cho mọi thứ đều tràn ngập trong ánh trăng vàng.

  • “Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ
  • Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.”

Câu thứ ba trong bài thất ngôn tứ tuyệt là một câu chuyển. Ở đây, nhà thơ đã tạo ra một hình thức chuyển tiếp mới giữa những ý thơ rất uyển chuyển, độc đáo. Cảnh như họa chính con người, bác không ngủ vì lo nỗi nước nhà. Tổ quốc còn đang bị giặc ngoại xâm lăm le rình ngó từng ngày Bác không sao có một giấc ngủ yên. Tấm lòng của Người bao la là thế lúc nào cũng nghĩ cho que hương đất nước, không bàn đến sức khỏe của bản thân. Bác đã có nhiều đêm không ngủ, nhiều đêm trở trăn vì cuộc kháng chiến của dân tộc:

  •  “Một canh, hai canh, lại ba canh
  • Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành
  • Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
  • Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh”

Tuy làm thơ trong tâm trạng lo lắng thức khuya vì việc nước nhưng nỗi lo không làm cho những vần thơ tả cảnh mất đi nét đẹp lung linh trong sáng - điều đó thể hiện con người bác, tâm hồn thơ và tâm hồn lãnh tụ luôn hòa hợp. Một thi sĩ với tâm hồn thanh cao đang sống những giây phút thần tiên giữa cảnh khuya núi rừng Việt Bắc. Giữa bức tranh thiên nhiên rộng lớn mà hữu tình như vậy Người đã lấy thiên nhiên làm bạn để dãi bày lòng mình.

Bài thơ Cảnh khuya là một bài thơ tứ tuyệt cực hay , là một trong những bài thơ trăng đẹp nhất của Bác. Giữa chốn rừng Việt Bắc tràn ngập ánh trăng, lòng Bác luôn thao thức vì nỗi nước nhà . Đó là nét độc đáo riêng của bài thơ vẻ đẹp thiên nhiên chan hòa với tình yêu nước sâu nặng.

Yang-wikivui.com

canh khuya trang long co thu bong long hoa

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ BÀI CẢNH KHUYA

Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta. Bác vừa là người chiến sĩ cách mạng đã đem đến ánh sáng tự do cho nhân dân ta, Bác còn là một thi nhân với tâm hồn nhạy cảm, đầy tài năng. Trong các sáng tác của Bác không thể không nhắc tới bài thơ “Cảnh khuya”.

Bài Cảnh khuya được Hồ Chí Minh sáng tác vào năm 1947, thời kì đầu cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi công cuộc Cách mạng còn gặp rất nhiều khó khăn, gian khổ. Thế nhưng khó khăn gian khổ là vậy, Bác Hồ vẫn lạc quan, tin tưởng vào tương lai cuộc kháng chiến. Nơi chiến khu, Bác vẫn ung dung tự tại ngắm trăng trong những lúc thảnh thơi ít ỏi. Bác ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây làm cảm hứng viết lên bài thơ:

  • Tiếng suối trong như tiếng hát xa
  • Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa.

Trong đêm khuya thanh vắng, tiếng suối róc rách, văng vẳng như một tiếng hát trong trẻo, du dương càng rõ ràng. Thế nhưng cái âm thanh động ấy lại càng khắc họa sâu hơn cái tĩnh lặng của khung cảnh nơi đây. Bằng hình ảnh so sánh độc đáo kết hợp với cách ngắt nhịp 3/4 đã khắc họa được vẻ đẹp đặc trưng của chiến khu Việt Bắc. Ánh trăng bao phủ khắp không gian, rải nhẹ lên mặt đất, trùm lên tán cây cổ thụ. Ánh trăng rơi trên cành lá, lấp lánh, huyền ảo, lung linh. Cả không gian như được chia ra làm ba tầng bậc: trăng trên cao, tán cây ở giữa, hoa ở dưới. Mọi cảnh vậy như quấn quít vào nhau, thân thiết, gắn bó. Bức tranh thiên nhiên hiện lên với những gam màu riêng biệt:

màu trắng bạc của ánh trăng, màu đen tối của tàn cây, bóng cây, với âm thanh trong trẻo của tiếng đàn đánh lên bởi dòng suối nhỏ. Tất cả hòa quyện vào nhau, khăng khít, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh, thơ mộng vô cùng.

Đến hai câu thơ tiếp theo, bức trah thiên nhiên đãn được tô điểm thêm bởi hình ảnh của con người cùng với tâm trạng của nhân vật trữ tình:

  • Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,
  • Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Trước vẻ đẹp kì diệu của thiên nhiên, Bác Hồ cảm thấy đây là bức vẽ kiệt suất chứ không còn là hiện thực nữa rồi. Vẻ đẹp của thiên nhiên cảnh vật đã chạm vào trái tim nhạy cảm của thi sĩ. Thế nhưng điều khiến cho thi sĩ không ngủ được không chỉ vì cảnh đẹp đêm nay quá tuyệt vời mà còn bởi “lo nỗi nước nhà”. Trước khi là một nhà thơ, Bác là một người chiến sĩ. Điều đó đã khiến cho Bác cho dù đang ngắm nhìn vẻ đẹp của trăng đem vẫn không quên đi nhiệm vụ của mình. Làm sao có thể ngủ được khi dân tộc vẫn đang chìm trong ách nô lệ, nhân dân vẫn đang phải chịu cuộc sống cơ cực, áp bức, bóc lột. Bởi vậy, lòng Bác không thể yên được. Và trong lúc tâm trạng lo âu đó, chỉ có ánh trăng vẫn ở bên Bác, xao xuyến không rời. Từ đó, người đọc càng thêm cảm phục, kính yêu Bác bởi những hi sinh của Bác vì dân tộc Việt Nam, vì những đêm thao thức lo âu trong cả cuộc đời Bác vì nhân dân. Bác vẫn luôn là người vĩ đại của dân tộc ta, là người cha già luôn lo lắng vì đứa con của mình.

Chỉ với bốn câu thơ ngắn gọn kết hợp với các biện pháp so sánh, điệp từ, cách ngắt nhịp đọc đáo, bài thơ đã khắc họa sinh động bức tranh thiên nhiên trong đêm trăng tại chiến khu Việt Bắc cùng tâm trạng của Bác Hồ. Từ đó thể hiện được tài năng thi ca của Bác.

Hikari- wikivui.com

Văn mẫu lớp 7