wikivui.com logo

Cảm nghĩ bài Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra lớp 7 3 bài văn hay nhất ngắn gọn

Cuộc sống phong phú, phức tạp và có vô vàn những cảnh đẹp hấp dẫn con người. Từ cái đẹp của những công trình kiến trúc, của những tòa lâu đài đến cái đẹp giản dị, bình thường như buổi chiều quê, tiếng chim hót,...Con người nhờ cái đẹp ấy mà có đời sống phong phú hơn. Cái đẹp trong cuộc sống thì phong phú, nhưng con người vẫn tìm đến với cái đẹp trong văn chương. Qua bài thơ "Thiên trưỡng vãn vọng" là ta đến với cái đẹp bình dị, đơn sơ. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn cảm nghĩ về bài "Thiên trường vãn vọng". Khi cảm nghĩ, các bạn có thể mở rộng, so sánh, liên hệ, đồng thời, cũng có thể bộc lộ những suy nghĩ chủ quan của mình. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường đáng chú ý:

phu thien truong trong ra

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CẢM NGHĨ VỀ BÀI THƠ "BUỔI CHIỀU ĐỨNG Ở PHỦ THIÊN TRƯỜNG TRÔNG RA"

Trần Nhân Tông là một vị vua anh minh, tài ba và cũng là một nhà thơ nổi tiếng trong nền thơ ca Trung Đại. Bài thơ "Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra" là một trong những sáng tác thành công nhất của ông và là bài thơ để lại cho em ấn tượng sâu sắc. 

  • "Thôn hậu, thôn tiền đạm tự yên,
  • Bán vô, bán hữu tịch dương biên.
  • Mục đồng địch lý ngưu quy tận,
  • Bạch lộ song song phi hạ điền."

Bài thơ sáng tác trong một chuyến về phủ Thiên Trường-Nam Định, quê hương của ông. Nhìn cảnh nông thôn bình yên, tâm hồn của thi nhân đã xúc động mà viết lên bài thơ này. Hai câu thơ đầu mở ra một khung cảnh làng quê yên bình trong ráng chiều:

  • "Trước xóm sau thôn tựa khói nồng
  • Bóng chiều man mác có dường không"

Không gian hiện lên với "thôn hậu, thôn tiền". Cảnh làng mạc trù phú đông vui nhà nối nhà san sát. Tác giả đã tài tình khi sử dụng hai cặp từ đối xứng nhau "thôn hậu thôn tiền- bán vô bán hữu". Ngòi bút thiên về gợi chứ không tả nhưng lại họa được cả cái hồn của cảnh vật. Đó là một miền quê thanh bình, có thôn xóm đông vui, có làng quê yên ả. Hai câu dịch đã là mất đi nghĩa của câu thơ thứ hai, khiến bản dịch không gợi được không gian làng quê trong lành như phiên âm. Nhưng lại gợi được làn khói chiều thu đang bảng lảng quanh thôn xóm, bao trùm toàn bộ không gian làm bức tranh quê càng trở nên thơ mộng và bình dị. Bút pháp chấm phá đã đạt hiệu quả trong việc gợi lên không gian thời gian của cảnh vật. Chỉ bằng ba nét vẽ cơ bản có chọn lọc kĩ càng đã tái hiện lại sinh động phong cảnh làng quê ấm áp, trù phú của một thời ấm no, thái bình. 

Đến hai câu thơ cuối, vẻ đẹp của làng quê càng hiện lên rõ nét:

  • "Mục đồng sáo vẳng trâu về hết
  • Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng"

Thiên Trường thời ấy không thiếu cung điện, lăng tẩm nguy nga tráng lệ của vua chúa, đó là kinh đô một thời, sầm uất nhộn nhịp. Nhưng nhà thơ không nói đến cảnh lầu son gác tía mà lại vẽ lên cảnh đường quê từng đàn trâu nối nhau đi về. Cảnh hồn nhiên mà đậm hồn quê. Tình quê, chân quê như dồn cả vào trong đó. Hai câu thơ tự nhiên như bước từ chính đời thường vào. Không cầu kì bút pháp, cũng không có phép tu từ đặc sắc. Nhưng hai câu thơ đã đi vào lòng người một cách nhẹ nhàng, đằm thắm. Đó là cảnh những chú mục đồng cưỡi trên lưng trâu, không gian mênh mông được vẽ ra qua riêng sáo lảnh lót, tươi vui. Cánh đồng quê lúa xanh bát ngát tuy không được vẽ trực tiếp nhưng cánh cò trắng lượn trên bầu trời kia như mang cả cảnh đồng quê bát ngát. Tác giả lấy động tả tĩnh, họa vân điểm nguyệt. Nhờ vậy mà khung cảnh làng quê hiện ra có cao, có rộng có thiên nhiên trong lành và cả con người tươi vui. Tất cả gợi lên một thời đại mà cuộc sống con người an bình và hạnh phúc, đó chính là điều đáng tự hào nhất của mỗi vị vua. Ẩn sau câu thơ là cả một sự hạnh phúc và tự hào của tác giả.

Bài thơ thuộc thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, ngắn gọn cô đọng hàm súc lời ít ý nhiều. Chỉ bằng hai mươi tám chữ, không cầu kì bút pháp, cũng không hoa mĩ ngôn từ nhưng lại có sức gợi to lớn. Vẽ ra trước mắt người đọc cảnh quê hương thanh bình yên ả, Trần Nhân Tông đã bày tỏ cả tình yêu của ông dành cho quê hương thân thuộc. Từ đó còn giúp bạn đọc ngày nay, mai sau thêm yêu và trân trọng quê hương, đất nước hơn. 

Bài thơ đã thể hiện được tình yêu của vị vui anh minh, nhà thơ tài ba dành cho đất nước quê hương. Và đến nay vẫn còn nguyên giá trị tong lòng bạn đọc, trong ráng chiều bình yên thôn quê Việt. 

Donli- Wikivui.com

buoi chieu dung o phu thien truong trong ra
PHủ Thiên Trường ở Nam Định

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 CẢM NGHĨ BÀI BUỔI CHIỀU ĐỨNG Ở PHỦ THIÊN TRƯỜNG TRÔNG RA 

Trần Nhân Tông (1258-1308) là một ông vua yêu nước, ông đã cùng vua cha lãnh đạo hai cuộc kháng chiến chống quân Nguyên-Mông thắng lợi vẻ vang. Bên cạnh đó, ông còn là một nhà văn hóa, nhà thơ tiêu biểu của thời Trần. Bài thơ: “Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra”, được sáng tác trong dịp Trần Nhân Tông về thăm quê cũ ở phủ Thiên Trường là tác phẩm nổi bật, cùng tên tuổi ông đi theo năm tháng.

Đọc ngay nhan đề bài thơ, tác giả cũng đã giới thiệu rất rõ đây là cảnh buổi chiều ở phủ Thiên Trường, nhà vua đứng ở tầng cao ngắm toàn cảnh và làm nên bài thơ này. Mở đầu tác phẩm với hai câu thơ:

  • “Thôn hậu, thôn tiền đạm tự yên,
  • Bán vô, bán hữu tịch dương biên.”

tác giả đã miêu tả cảnh phủ Thiên Trường vô cùng tinh tế. Câu thơ đầu có nghĩa: thôn trước, thôn sau tựa như có khói lồng khiến ta cảm thấy toàn bộ cảnh vật làng xóm thôn quê như đang hiện lên trong tấm màn, cảnh vật mờ ảo, như có như không. Cái làm nên sự mờ ảo ở đây có thể là sương chiều hoặc sương và khói chiều làm mọi thứ như thực như hư. Câu thơ tả cảnh bao quát đã vẽ lên một bức tranh về phủ Thiên Trường thật thanh bình, yên ả, êm đềm và người ngắm cảnh cũng cảm nhận được cái êm đềm, man mát, nhẹ lâng lâng của buổi chiều chầm chậm ấy. Cái đẹp của cảnh chính là ở sự mờ ảo, lãng đãng. Qua đó giúp người đọc hiểu được cảnh buổi chiều hiện lên trong con mắt nhà vua là một buổi chiều yên bình, mang dáng vẻ đậm nét của làng quê Việt Nam.

Không chỉ dừng lại ở đó, hai câu thơ cuối bài càng làm cho bức tranh thiên nhiên ấy trở nên đẹp đẽ hơn, sinh động hơn:

  • “Mục đồng địch lí ngưu quy tận
  • Bạch lộ song song phi hạ điều.”

Vẫn tiếp nối ý thơ miêu tả cảnh, tác giả đã khắc họa cảnh chiều xuống trên quê hương mình. “Mục đồng” ở đây là những đứa trẻ chăn trâu. Theo tiếng sáo, lũ trẻ lùa trâu về hết. Tác giả nghe âm thanh nhưng cũng liên tưởng tới cảnh lũ trẻ đang lùa trâu trở về, tiếng sáo cũng cứ thế mà xa dần, xa dần theo chân lũ trẻ về làng. Cánh đồng vắng hoe, chính lúc này đây, từng đôi cò trắng liệng xuống cánh đồng kiếm ăn dâng lên trong lòng mỗi người đọc chúng ta cảm giác thân thuộc gần gũi từ hình ảnh ước lệ về làng quê Việt Nam. Qua đó, ta có thể cảm nhận được khung cảnh làng quê  đồng bằng Bắc Bộ trong những thế kỉ XVIII-XIX thật đẹp, nó đẹp bởi cái sương khói lãng đãng và bởi sự thanh bình.

Với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, tuân thủ tuyệt đối theo niên luật của thơ Đường, Trần Nhân Tông đã khắc họa nên một bức tranh đầy thơ mộng về làng quê đồng bằng Bắc Bộ vào một buổi chiều muộn với đầy đủ những đường nét tiêu biểu: cánh cò, lũ trẻ chăn trâu,... Đặc biệt, những hình ảnh bình dị ấy lại hiện lên qua con mắt, qua sự cảm nhận tinh tế của một ông vua – người đứng đầu đất nước với đỉnh cao quyền lực. Chính điều này đã thể hiện tâm hồn gắn bó máu thịt với quê hương thôn dã của ông và làm nên sự trường tồn cho tác phẩm.

SongYan-wikivui.com

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 3 CẢM NGHĨ BÀI BUỔI CHIỀU ĐỨNG Ở PHỦ THIÊN TRƯỜNG TRÔNG RA 

Nhắc tới Trần Nhân Tông, người ta nhớ ngay tới vị vua tài trí lỗi lạc đã cùng quân dân nhà Trần đánh bại quân xâm lược Mông Cổ, làm nên một thời đại anh hùng trong lịch sử dân tộc – thời đại Đông A, đồng thời cũng không thể quên ông với vai trò là một thi sĩ có tâm hồn thanh cao, phóng thoáng và một cái nhìn tinh tế, tao nhã và mang nặng tình quê hương thắm thiết. Và bài thơ Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường trông ra đã thể hiện hết hồn thơ của vua Trần.

Khi từ Thăng Long về thăm quê cũ Thiên Trường (Nam Định ngày nay), từ trên cung điện ở phủ Thiên Trường, nhà vua phóng tầm mắt ra xa. Một cảnh tượng nên thơ trữ tình mở ra trước mắt khiến ông không thể cầm lòng mà thốt lên những lời ca xiết bao trìu mến:

Phiên âm chữ Hán: Thiên Trường vãn vọng

  • Thôn hậu thôn tiền đạm tự yên,
  • Bán vô bán hữu tịch dương biên.
  • Mục đồng địch lí ngưu quy tận,
  • Bạch lộ song song phi hạ điền.

Dịch nghĩa: Buổi chiều ở phủ Thiên Trường trông ra

  • Sau thôn trước thôn đều mờ mờ như khói phủ,
  • Cảnh vật bóng chiều chập chờn nửa như có nửa như không.
  • Mục đồng lùa trâu về nhà tiếng sáo véo von
  • Từng đôi cò trắng hạ cánh xuống đồng.

Dịch thơ:

  • Trước xóm sau thôn tựa khói lồng
  • Bóng chiều man mác có dường không
  • Mục đồng sáo vẳng trâu về hết
  • Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng.
  • (Ngô Tất Tố dịch)

Phủ Thiên Trường là một vùng quê trầm lặng, yên bình mà cái yên bình của một cuộc sống thái bình cho chính vua Trần mang lại. Và khi buổi chiều buông xuống nơi đây, thôn xóm chìm dần vào làn khói sương lãng đãng, mờ ảo man mác, chập chờn, nửa như có, nửa như không. Khi được chứng kiến thời khắc giao thời giữa ngày và đêm ở chốn thôn quê đã gọi lên nhiều xúc cảm trong lòng người đọc. Để rồi khi có một hình ảnh rất đỗi giản dị, thân thương là những đứa trẻ mục đồng đang dắt trâu về làng, vừa đi, vừa thổi sáo cũng gây ấn tượng mạnh mẽ trong lòng tác giả. Để rồi, không kìm được lòng mình mà thốt lên:  “Mục đồng sáo vẳng trâu về hết”

Tiếng sáo vang trời của bọn trẻ đã đưa nhà vua trở lại thời thơ ấu ngây thơ, thoả sức vui đùa hay khiến lòng ông thư thái lại sau những ngày lo toan trăn trở việc triều chính, làm sao cho quốc thái dân an, khắp nơi được hưởng thái bình. Để rồi khi nhìn thấy những cánh cò bay trên nền trời vào thời khắc giao mùa, tâm hồn ông trở lên nên thơ:

  • “Cò trắng từng đôi liệng xuống đồng”

Với bút pháp miêu tả bằng những nét chấm phá, đã vẽ ra trước mắt người đọc cả một vùng quê yên bình và thơ mộng. Trong cái mờ ảo của khói sương, âm thanh du dương của tiếng sáo điểm xuyết vài cánh cò trắng đang là là hạ xuống tạo nên mộ bức tranh đồng quê yên bình và đẹp đẽ. Bức tranh làng quê ấy có âm thanh ngọt ngào, sâu lắng; có sắc màu tao nhã, sáng trong, có hoạt động nhẹ nhàng êm ả. Đây là hai hình ảnh tiêu biểu cho cảnh đồng quê lúc chiều về : trẻ chăn trâu thổi sáo dẫn trầu dã ăn no nối đuôi nhau về chuồng và cò trắng từng đôi sà xuống cánh đồng lúa đã vắng bóng người. Mặc dù không thể hiện tình cảm, thái độ của tác giả nhưng ẩn sau những hình ảnh đó là niềm vui đang xốn xang, rạo rực trong lòng nhà thơ.

Cảnh tượng buổi chiều ở nông thôn được tác giả phác họa rất đơn sơ nhưng vẫn đậm đà sắc quê, hồn quê và chan chứa tình cảm. Điều đó chứng tỏ tác giả là vị vua xuất thân từ nông dân, đã cùng lăn lộn, cùng vào sinh ra tử với dân để đánh đuổi ngoại xâm, giành lại cuộc sống ấm no thanh bình cho dân tộc. Vì thế, càng đọc kĩ bài thơ, ta càng hiểu được cái tình người, tình quê da diết, mãnh liệt trong tâm hồn một bậc vĩ nhân, càng thêm quý trọng và mến phục ông

Bài thơ tuy ngắn nhưng đã thể hiện rõ nét vẻ đẹp giản dị và yên bình nơi phủ Thiên Trường và niềm vui, tự hào, mãn nguyện của tác giả khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp đó. Từ đó làm nổi bật nên cốt cách thanh cao của vua Trần Nhân Tông với tài năng văn võ song toàn.
Myhuong-Wikihoc.com

Xem thêm các bài về Buổi chiều đứng ở phủ Thiên Trường khác

Văn mẫu lớp 7