wikivui.com logo

3 bài văn nghị luận bàn về triết lý sống được gợi ra từ bài thơ Ánh Trăng

“Ánh trăng” là một bài thơ trữ tình đặc sắc của nhà thơ Nguyễn Duy được sáng tác khi con người mới bước ra từ trong cuộc chiến tranh chống Mỹ đành khốc liệt, gian khổ mà không kém phần hào hùng, mãnh liệt. Bài thơ mang tới cho chúng ta rất nhiều những thông điệp, những tư tưởng, triết lý sống mà nhà thơ Nguyễn Duy muốn gửi gắm và lan tỏa: đó là lối sống ân tình, thủy chung tình nghĩa. “Uống nước nhớ nguồn” hay “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đều là những triết lý cội nguồn của ông cha ta từ nghìn đời trước nhưng nay được Nguyễn Duy làm rõ, nổi bật và khắc sâu thêm qua hình tượng ánh trăng trong tác phẩm cùng tên của mình. Để có một bài viết làm nổi bật được triết lý sống sâu sắc trong bài thơ “Ánh trăng”, chúng ta cần phải nắm rõ được mạch thơ, mạch cảm xúc và cảm nhận được thật sâu, thật chín những tư tưởng mà Nguyễn Duy đã gửi gắm. Sau đây, các bạn có thể tham khảo một số bài văn mẫu để có cách nhìn và cách viết khác. Chúc các bạn học tốt!

Các bài viết liên quan tới chủ đề ánh trăng đáng chú ý:

trang
Có rất nhiều điều tác giả muốn đưa ra trong bài thơ Ánh trăng

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 BÀN VẾ TRIẾT LÝ SỐNG ĐƯỢC GỢI RA TỪ “ÁNH TRĂNG”

     “Ánh trăng” là một bài thơ trữ tình đặc sắc của nhà thơ Nguyễn Duy được sáng tác khi con người mới bước ra từ trong cuộc chiến tranh chống Mỹ đành khốc liệt, gian khổ mà không kém phần hào hùng, mãnh liệt. Bài thơ mang tới cho chúng ta rất nhiều những thông điệp, những tư tưởng, triết lý sống mà nhà thơ Nguyễn Duy muốn gửi gắm và lan tỏa: đó là lối sống ân tình, thủy chung tình nghĩa. “Uống nước nhớ nguồn” hay “ăn quả nhớ kẻ trồng cây” đều là những triết lý cội nguồn của ông cha ta từ nghìn đời trước nhưng nay được Nguyễn Duy làm rõ, nổi bật và khắc sâu thêm qua hình tượng ánh trăng trong tác phẩm cùng tên của mình.

     Bao trùm bài thơ “Ánh trăng” đó chính là những nỗi niềm cảm xúc bàng hoàng bất chợt khi bắt gặp người bạn tri kỉ sau bao năm "bỏ quên". Đó cũng như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng thái độ của con người về thái độ sống ân tình chung thủy.

Trong cuộc đời này chỉ cần bạn còn tồn tại trên trái đất thì dù ở bất cứ đâu bạn cũng có bắt gặp ánh trăng. Nó thậm chí đã trở thành người bạn tri kỉ của rất nhiều người. Và với tác giả cũng không hề ngoại lệ:

  • “Hồi nhỏ sống với đồng
  • với sông rồi với bể
  • hồi chiến tranh ở rừng
  • vầng trăng thành tri kỉ”

Vầng trăng gắn bó với nhà thơ từ những năm tháng tuổi thơ nghèo khó đến cho những năm tháng chiến tranh phải ở rừng. Một quãng thời gian đủ dài để con người xây dựng nên một thứ tình cảm bền chặt và thâm tình. Để có thể trở thành tri kỉ của nhau thì phải đòi hiểu sự hiểu biết, ăn ý, đồng điệu đến tuyệt đối. Và chẳng phải khó hiểu khi chính nhà thơ coi vầng trăng trở thành tri kỉ của mình. Tuy năm tháng thì trải dài thế nhưng nhà thơ chỉ gói gọn nó trong bốn câu thơ. Dường như ẩn sâu trong những câu chữ ấy là những nỗi lòng khắc khoải của tác giả nó chỉ trực trào lên. Một bầu trời kí ức hiện lên khiến ông không khỏi xúc động không thôi.

  • “Trần trụi với thiên nhiên
  • hồn nhiên như cây cỏ
  • ngỡ không bao giờ quên
  • cái vầng trăng tình nghĩa”

Đến đây nhà thơ bỗng cho ta thêm nhiều cảm nhận mới mẻ. Đó là mối quan hệ mật thiết giữa con người với thiên nhiên, gắn bó chặt chẽ với nhau không thể tách rời. Từ ngỡ chia ý thơ theo một hướng khác. Nó mang ta đến những điều mà không thể đoán trước được.

Thế nhưng sau những năm tháng gắn bó tưởng chừng không thể tách rời ấy hoàn cảnh thay đổi đã khiến cho con người thay đổi:

  • “Từ hồi về thành phố
  • quen ánh điện cửa gương
  • vầng trăng đi qua ngõ
  • như người dưng qua đường”

Sau chiến tranh nhà thơ không trở về với đồng với ruộng nữa mà thay vào đó là cuộc sống nơi phồn hoa đô thị với ánh điện cửa gương. Ánh trăng vô tình cũng trở nên lu mờ bởi ánh đèn điện. Và vô tình nó đã trở thành "người dưng qua đường". Có lẽ ánh trăng cũng cảm nhận được sự đổi thay trong đó nên nó cũng trở nên buồn. Vì con người sao dễ dàng quên đi những năm tháng cơ hàn cực khổ, quên đi tình nghĩa bên nhau? Có thể không bộc lộ trực tiếp ý trách móc xong nó lại khiến con người ám ảnh không thôi.

Cuộc hội ngộ bất ngờ giữa vầng trăng và người xưa khiến cho tác giả như trầm tư:

  • “Thình lình đèn điện tắt
  • phòng buyn-đinh tối om
  • vội bật tung cửa sổ
  • đột ngột vầng trăng tròn”

Ánh trăng bao nhiêu năm vẫn vậy vẫn tỏa sáng dịu dàng và hiền hòa. Thế nhưng chỉ đến khi đèn điện tắt thì người ta mới cảm nhận được sự hiện diện của nó. Từ láy "thình lình" mang ý nghĩa đột ngột thể hiện sự bất ngờ không lường trước. Hoàn cảnh đó khiến cho nhà thơ cũng giật mình bàng hoàng không thôi.

Thấy người bạn tri kỉ kí ức của nhà thơ như dội về những tình cảm mãnh liệt những kỉ niệm về một thời cơ hàn nghèo khó.

  • “Ngửa mặt lên nhìn mặt
  • có cái gì rưng rưng
  • như là đồng là bể
  • như là sông là rừng”

Ánh trăng hiện giờ không phải chỉ là vật vô tri vô giác nữa mà nó hiện hữu như là con người. Có lẽ có quá nhiều thứ vào lúc này khiến cho nhà thơ không thể nói hết được chỉ cảm thấy nó rưng rưng. Một cảm giác khó diễn tả vừa mừng vừa tủi, vừa xấu hổ lại vừa hối hận. Nó thức dậy cả tâm hồn của con người.

  • “Trăng cứ tròn vành vạnh
  • kể chi người vô tình
  • ánh trăng im phăng phắc
  • đủ cho ta giật mình”

Không hề có sự trách móc hay tủi hờn ở đây nhưng ta cảm thấy có gì đó gờn gợn. Ánh trăng vẫn vậy chung thủy dõi theo từng bước của con người., Hiền hòa và bao dung đến lạ. Chính điều đó càng khiến cho nhà thơ cảm thấy mặc cảm và nhận mình là kẻ vô tình. Không hẳn là vô tình với quá khứ quên đi những năm tháng cơ hàn mà có lẽ cuộc sống sự xô bồ và gánh nặng lo toan cơm áo gạo tiền để khiến chúng ta đôi lúc xao nhãng đi những thứ xung quanh. Cái giật mình cuối bài đâu phải chỉ là riêng của nhà thơ mà đôi khi nó còn chính là cái giật mình thức tỉnh đầy mãnh liệt đối với mỗi chúng ta.

     Bài thơ “Ánh trăng” là một trong những bài thơ vô cùng thấm thía mà nhà thơ muốn gửi gắm đến độc giả. Một triết lí sâu sắc về làm người. Con người không ngừng lao theo những thứ vật chất phù phiếm nên thường bỏ qua những thứ giản dị mộc mạc gắn bó với mình. Vì thế hãy sống thủy chung với quá khứ bởi nó chính là sợi dây kết nối mãnh liệt với hiện thực và đời sống con người trong hiện thực và tương lai.

Whalien52-wikivui.com

triet ly song

Bài làm văn mẫu số 2: Bàn về triết lý sống gợi ra từ bài “Ánh Trăng”  

     Những bước đi vội vã, con người mỗi chúng ta thực sự đang bị đẩy đi, bị cuốn theo dòng chảy không ngừng nghỉ của cuộc sống hiện đại, chạy theo dòng đời mà không kịp ngoảnh lại đoạn đường phía sau để rồi một khoảnh khắc bất chợt nào đó, ta lại rưng rưng khi gặp lại một thời, đứng trước những thứ, những giá trị trân quý mà mình đã quên mất để đuổi theo những giá trị vật chất tầm thường. Thật vậy, với lối sống ấy, chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ phải “giật mình” bởi sự thay đổi của bản thân, đó cũng chính là thông điệp, là triết lý sống mà nhà văn Nguyễn Duy muốn gửi đến ta qua bài thơ “ánh trăng”. 

     Cũng như người lính xuất hiện trong bài thơ ấy bị ánh sáng đèn điện, hay nói cách khác là bị cuộc sống vật chất tiện nghi hiện đại làm mờ nhòa đi những kỉ niệm, những kí ức một thời với ánh trăng xưa, thế hệ đang sống hôm nay không phải là ngoại lệ. Con người là những cá thể, được trao cho cơ hội được sinh ra nhưng họ phải tự mình duy trì sự sinh tồn bằng lao động. Và cũng chính vì nhu cầu ấy, con người ta bất giác chạy theo đồng tiền, chạy theo vật chất, thế rồi cũng bất giác quên đi những giá trị cốt lõi, những giá trị thuần khiết mà quý báu nhất trong cuộc đời họ.  

     Phải chăng chúng ta cứ mãi bị đẩy đưa giữa dòng chảy xã hội? Phải chăng chúng ta cứ sống và chờ đợi một lúc nào đó, số phận cho ta một cơ hội để rưng rưng? Hay là chúng ta sẽ chẳng có cơ hội nào thức tỉnh và sống mãi dưới cái bóng của vật chất, của đồng tiền tầm thường kia? Chúng ta phải cân bằng. Cân bằng những giá trị sống vật chất và tinh thần. Vì có thỏa mãn nhu cầu vật chất, chúng ta mới có thể nghĩ đến nhu cầu sống tinh thần trong sáng, nhưng cũng không thể vì thế mà mải miết chạy theo đồng tiền đen bạc.

Chúng ta cần phải sống tình nghĩa, thủy chung. Cuộc sống hiện đại là thời đại của giao lưu văn hóa ồ ạt và những nền kinh tế hợp tác lâu dài, chính vì vậy cần giữ cho mình một cội rễ bền chặt cả về văn hóa, lịch sử để làm nền tảng sống, làm chân giá trị của tồn tại chung con người, ít nhất để gìn giữ truyền thống văn hóa lâu đời của cha ông, sau là để làm chỗ dựa tinh thần cho chính mình. Chúng ta cần  phải vịn vào những gì tuy chỉ thuộc về quá khứ nhưng chúng sẽ là hành trang nhắc nhở ta về thái độ sống và tâm thế sống trong tương lai một cách đầy đủ và sâu sắc nhất. Ai đó đã nói rằng: “Nếu anh dùng sung lục bắn vào quá khứ, tương lai sẽ đáp trả anh bằng một cỗ đại bác” là như thế.

Những người sống thủy chung luôn biết nhìn nhận và thấu tỏ những vấn đề của một thời vang bóng, vừa biết hòa nhập để phát triển văn hóa và trí tuệ bản thân, đó là con người mà thế kỉ 21 ngày nay đang tìm kiếm. Ngược lại với những người sống vô ơn, bội nghĩa thì chắc chắn sẽ bị cộng đồng ruồng bỏ, vì như vậy là họ đang đánh mất dần bản sắc văn hóa, bản sắc dân tộc, cội nguồn và gốc rễ sâu xa của chính mình. Những người mà ngay cả cội nguồn của mình cũng quên lãng thì họ còn có thể ghi nhớ những gì? Như vậy, họ chắc chắn sẽ không nhận được sự ủng hộ, tin tưởng và ngưỡng mộ từ người khác khi ngay cả những chân giá trị vĩnh hằng cũng chà đạp và coi thường.

Quy luật tuần hoàn bất tận của dòng đời cứ lặng lẽ trôi về phía trước, và ở một phút lắng sâu tậm dừng nào đó, người ta chợt nhận ra trong lòng mình vẫn còn thầm thương trộm nhớ buổi ngày xưa, cố níu kéo những miền kí ức tuổi thơ rong ruổi cùng bè bạn trên những cánh đồng…

tranggskyy

triet ly song bai tho anh trang

Bài làm văn mẫu số 3: Nghị luận cảm nhận triết lý sống gợi ra từ bài “Ánh Trăng”  

Từ xưa đến nay, tấm lòng thủy chung tình nghĩa vẫn luôn là một vấn đề quan trọng, đề cao nhân phẩm con người và đã trở thành một trong những truyền thống đáng quý của dân tộc. Điều này đã được phản ánh rất nhiều trong văn học nước nhà từ ca dao truyện cổ tích đến những tác phẩm thơ văn nổi tiếng. Một trong số những tác phẩm đó chính là bài thơ “ Ánh trăng” của tác giả Nguyễn Duy nhằm nhắc nhở ta về lối sống ân tình thủy chung trong cuộc sống.

Bài thơ “ Ánh trăng” của nhà thơ Nguyễn Duy nói về một người thanh nên khi đã sống trong thời hòa bình, có cuộc sống đầy đủ sung túc thì lại dễ dàng quên mất đi cuộc sống gian khổ khi xưa, quên mất những người đồng đội thân thương của mình. Và khi ánh trăng đi qua thì chính người thanh niên này đã giật mình nhớ về quá khứ gian khổ của mình cùng những người đồng đội thân thương. Từ việc đó, tác giả đã nhằm nhắc nhở chúng ta một bài học quý giá về lòng trung thủy, ân nghĩa ân tình của con người: phải luôn biết nhớ về quá khứ về những người yêu thương gắn bó với ta. Đây giống như một thước đo nhân phẩm của mỗi người.

Vậy sống tình nghĩa thủy chung là lối sống như thế nào? Như đã nói ở trên, đó là lối sống luôn biết hướng về cội nguồn, về quá khứ của mình cho dù nó gian khổ ra sao, biết nhớ thương và yêu quý những con người đã luôn đồng hành với ta dù là ở trong quá khứ hay hiện tại. Lối sống tình nghĩa thủy chung có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi người. Bởi nếu chúng ta nhớ đến quá khứ thì chúng ta luôn biết trân trọng nó và có ý chí hướng đến tương lai. Đó có thể là quá khứ huy hoàng giúp ta có nghị lực phấn đấu về tương lai nhưng đó cũng có thể là quá khứ đau buồn gian khổ như một lời nhắc một hành trang để ta tiến tới tương lai. Như vậy, dù là quá khứ thế nào thì cũng đều đem đến cho ta những bài học, những giá trị đáng quý. Khi ta biết sống ân tình thủy chung, ta sẽ phát huy được hết tất cả vốn sống vốn văn hóa của mình, biết yêu quý và trân trọng những người trong quá khứ và hiện tại nhiều hơn. Từ đó trở thành một người được mọi người yêu quý và kính trọng. Ngược lại nếu không biết thủy chung không biết nhớ về cội nguồn của mình thì chính ta đã làm mất đi giá trị của bản thân, hạ thấp nhân phẩm của chính bản thân mình.

Như vậy, để có lối sống ân tình thủy chung thì mỗi chúng ta cần nâng cao ý thức của chính mình, đừng như anh thanh niên trong câu chuyện trên khi sống trong cuộc sống đầy đủ sung túc thì lại quên mất đi quá khứ tươi đẹp của mình. Mỗi người phải luôn biết nhớ về quá khứ về cội nguồn của mình với những con người thân yêu đã từng đồng hành, nâng đỡ ta trong cuộc sống. Bên cạnh đó thì chúng ta cũng cần có tấm lòng ân nghĩa thủy chung ngay cả trong hiện tại và ở cả tương lai. Thay vì xa lánh hay thờ ơ với mọi người xung quanh thì tại sao chúng ta không hòa đồng giúp đỡ lẫn nhau? Luôn biết ơn những người đã giúp đỡ ta trong hoàn cảnh khó khăn. Có như vậy thì giá trị của mỗi chúng ta mới được phát huy tối đa và xã hội ngày càng trở nên tốt đẹp, tràn đầy tình yêu thương giữa những con người với nhau.

Nói tóm lại thông qua tác phẩm “Ánh trăng”, nhà thơ Nguyễn Duy đã nhắc nhở chúng ta về một lối sống ân tình thủy chung. Vậy mỗi người chúng ta- những người nhận thức được điều đó- hãy biết sống sao cho có nghĩa nhé!

trinh-wikivui.com

anh trang 1

triet ly song bai tho anh trang

Văn mẫu lớp 9