wikivui.com logo

Bài viết số 5 lớp 7 đề 4: Hãy chứng tỏ rằng Bác Hồ sống vô cùng giản dị, thanh bạch - 3 BÀI VĂN NGHỊ LUẬN

Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là vị Cha già kính yêu của dân tộc mà còn là Người dạy cho chúng ta những bài học cao quý trong việc làm người. Người đã dạy ta những lối sống cao đẹp. Một trong số đó là đức tình giản dị. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn chứng minh rằng Bác Hồ luôn sống vô cùng giản dị, thanh bạch. Qua đó, chúng ta cũng có thể học tập để sống hạnh phúc trong cuộc đời. Khi chứng minh, các bạn cần đưa ra những lập luận thuyết phục, dẫn chứng xác đáng, ý rõ ràng, mạch lạc. Các bạn có thể bộc lộ những suy nghĩ, quan điểm của mình để bài viết thêm sinh động, hấp dẫn. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Chúc các bạn thành công!

Các bài viết liên quan tới chủ đề Bài viết số 5 lớp 7 đề 4 đáng chú ý:

bac ho song vo cung gian di thanh bach
Bác Hồ có lối sông vô cùng giản dị là tấm gương sáng để mọi người noi theo

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 CHỨNG MINH BÁC HỒ CÓ LỐI SỐNG VÔ CÙNG GIẢN DỊ, THANH BẠCH LỚP 7

Bác- hai tiếng thân thương nghe thật đáng kính, người đã làm nên lịch sử cho dân tộc Việt Nam gắn kết đời đời không chia lìa nhưng dường như ai cũng biết Bác lại là người sống cuộc sống giản dị thanh bạch hơn bất cứ người nào khác. Một đời của Bác chỉ như một người bình thường chứ không phải một vị chủ tịch anh minh vĩ đại.

Bởi vậy, Nói về Bác người ta không chỉ nhắc đến một người hùng, một danh nhân một nhà thơ nhà văn mà còn là một tấm gương sáng cho lối sống giản dị thanh abchj bậc nhất.

Trong cuộc sống hàng ngày BÁc giản dị từ bữa ăn đến giấc ngủ. Bữa ăn của Bác chỉ có vài ba món đơn giản một món canh một món mặn một món ra, nhưng Bác không bao giờ kêu than vì theo Bcas nói, khi ấy nhân dân ta còn nghèo, dân ăn như nào mình ăn như thế. Khi ăn, Bác ăn rất nghiêm túc, nhai kĩ, không để rơi rớt thức ăn. Bác ăn mặc rất giản dị, không như những vị chủ tịch khác, Bác thường mặc quần áo kaki, bộ quần áo nâu, chiếc đồng hồ Liên Xô cũ và đôi dép cao su Bác Hồ, không có long bào, không có lầu chuông gác tía. Bác muốn hòa mình với nhân dân, sống cùng cuộc sống với nhân dân. Nơi Bác ở chỉ là ngôi nhà sàn đã cũ, nhà nhỏ nhưng Bác sống sạch sẽ gọn gàng ngăn nắp, chính nơi ở cũng nói lên phần nào con người Bác. Xung quanh ngôi nhà, Bác còn trồng thêm cây cối vì Bác rất yêu thiên nhiên, nuôi cá trồng rau sạch để tiết kiệm chi tiêu.

Trong công việc hàng ngày, Bác cũng giản dị, Bác cần rất ít người phục vụ bên mình, đa số mọi việc Bác đều tự tay làm, cả cuộc đời Bác gắn bó với việc dân việc nước khôn phút nào nghỉ ngơi. Nhưng dù các anh lính bên bác có khuyên thế nào Bác cũng vì lo lắng cho con dân mà làm việc.

Tuy bận rộn, nhưng mỗi dịp tết đến xuân về, khi các chú, các anh chuẩn bị sắm tết, dọn nhà, Bác vãn đến giúp một tay, hái rau cuốc đất, không việc gì Bác ngại, Bác cười nói vui vẻ, chúc tết mọi người, Bác yêu thương các em nhỏ, mỗi lần Bác đi đến đâu, các bé cứ xúm lại vuốt râu vuốt mà Bác.

Bác sống mỗi đời minh bạch chính trực không ai sánh kịp. Một vị lãnh tụ nhưng Bác luôn thẳng thắn nhận mọi sai lầm của mình mắc pahir, có lần vì luật Bác buộc phải đuổi việc một người thợ nghèo, Bác đã tìm cho anh ta một công việc khác để anh ta có thể tiếp tục mưu sinh. Bác tự nhận rằng, cuộc đời Bác có hai sự sai lầm là hút thuốc, hai là không lấy vợ, Bác khuyên người dân không nên giống Bác ở hai điểm này. Bác sợ nhân dân không hiểu được những lời bác nói nên đã học cách viết sao cho ngắn gọn súc tích để cho tất cả mọi người từ người nhiều chữ đến người ít chữ đều có thể hiểu hết được. Bác viết " Đoàn kết đoàn kết đại đoàn kết/ Chiến thắng chiến thắng đại chiến thắng". Không chỉ thế bác là người biết trọng lời hứa, tróng một lần đến một làng nọ Bác hứa mua vòng cho một em bé chiếc vòng bạc nhưng vì công việc bận rộn và vội vàng quá Bác quên mất, ngay lần sau đí, khi đến làng đó một lần nữa Bác đã tìm đến em để trao tận tay cho em chiếc vòng bạc, Bác không muốn em học theo những thói hư tật xấu do.mình vô tình tạo nên, bởi thế Bác dạy" học thật tốt, lao động tốt, kỉ luật tốt, dọn dẹp vệ sinh thật tốt"

Ôi làm sao lại có thể có người thứ hai sống giản dị thanh bạch như vậy. Bác là tấm gương sáng chói lòa dẫn dắt con dân đến sự hoàn thiện hoàn mỹ sống đẹp sống giản dị thanh bạch

BÀI VĂN MẪU SỐ 2 CHỨNG MINH RẰNG BÁC HỒ LUÔN SỐNG VÔ CÙNG GIẢN DỊ, THANH BẠCH

Sinh thời, đã có lần, Bác Hồ đã khuyên nhủ đồng bào bốn chữ vàng, trong cuộc sống phải biết “ cần, kiệm, liêm , chính “. Quả vậy, chính Bác bản thân Bác đã thực hiện lối sống cao đẹp , hết mực văn minh đó. Người vô cùng giản dị, thanh bạch trong đời sống hàng ngày.

Với cương vị một Chủ tịch nước, Bác có quyền được hưởng những chế độ đãi ngộ đặc biệt xứng đáng với vị trí của mình. Nhưng thật lạ kì, dù khi cách mạng còn trong thời kì khó khăn, gian nan hay khi đã thành công, Bác vẫn giữ lối giản dị từ cái ăn, cái mặc, cái ở đến cách làm việc đời thường. Bữa ăn của Bác hàng ngày vô cùng giản dị, có phần đạm bạc thường chỉ có cơm trắng, vài quả cà và đĩa dưa muối. Không chỉ vậy, Bác vô cùng trân quý, kính trọng sức lao động của những người nông dân ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời vất vả làm ra những hạt gạo trắng ngần nên mỗi khi ăn cơm, Bác luôn tập cho mình thói quen không làm rơi bất kỳ một hột cơm nào, không chỉ thế mỗi khi ăn xong, Bác đều sắp xếp gọn gàng bát đũa để vào một bên để những người ăn sau không phải ăn đồ thừa của mình. Trong những lần đi chiến dịch , được ăn cơm cùng những người dân đồng bào miền núi, khi được mời ăn những món ăn thịnh soạn, Bác đã từ chối ngay và mang cơm đi ăn cùng tất cả mọi người hoặc ăn những thức quà quê như ngô, khoai , sắn cùng bộ đội ta. Bác còn rất tâm lý, quan tâm tới mọi người, mỗi dịp lễ Tết, có món gì ngon ngon , lạ lạ Bác đều đem đi chia cho mọi người cùng ăn. Nhà thơ Chế Lan Viên cũng đã từng bày tỏ sự kính trọng , yêu mến của mình khi nói về lối sống cao đẹp của Bác: “Bác thường bỏ miếng thịt gà mà ăn trọn quả cà xứ Nghệ”.

Trong cái mặc hàng ngày, Bác cũng vô cùng giản dị, gần gũi với nhân dân. Nếu như chưa từng gặp Bác, có lẽ sẽ nghĩ người là một ông lão hiền từ trong bộ quần áo bà ba nâu giản dị như một người ông, người cha già thân thương mà ta có thể bắt gặp ở bất cứ gia đình nào ở Việt Nam. Quần áo của Bác chỉ vỏn vẹn bộ quần áo kaki trắng, đôi dép cao su đi cùng Người mọi nẻo đường đã sờn cũ và cả một chiếc gậy ba toong bất kể mưa nắng. Một người chiến sĩ mùa đông lạnh lẽo sợ Bác không chịu được lạnh đã tặng Bác chiếc áo khoác nhưng Bác lại lấy chiếc áo đó làm món quà, gửi cho người chiến sĩ nơi chiến trường để rồi sau này khi Bác đã đi xa mãi mãi, người ta nhìn lại những kỷ vật của Bác để lại không khỏi cảm thấy bồi hồi xúc động.

Đặc biệt , Bác có một phong cách làm việc mà ai trong số chúng ta cũng đáng phải học hỏi, không giống như những người đứng đầu , những quan chức cấp cao, việc gì Bác có thể làm được thì Bác đều sẽ làm kể cả những việc nhỏ nhặt để tránh gây phiền hà tới người khác. Hay trong chính nơi ở của Người cũng được bày trí rất giản dị, đơn giản đó là một chiếc bàn, chiếc tủ, một chiếc giường đơn chiếu cói và một chiếc giá sách nhỏ nhưng lúc nào phòng của Bác cũng ngăn nắp, sạch sẽ.Gần như, những vật dụng tốt, những thứ nhu yếu phẩm Bác đều không sử dụng mà luôn dành hết tất cả cho những anh chiến sĩ ngoài chiến trường.

Lối sống giản dị, thanh bạch của Bác đã trở thành nét đẹp riêng biệt của Người, Bác đã trở thành một tấm gương sáng, một phong cách sống khiến mọi người phải học tập, phát huy đức tính tốt đẹp này.

Thành-wikivui.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 CHỨNG MINH RẰNG BÁC HỒ LUÔN SỐNG VÔ CÙNG GIẢN DỊ, THANH BẠCH

Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh… những chức vị cao quí, thường khi nhắc đến người ta sẽ nghĩ ngay đến những chế độ đãi ngộ đặc biệt của dành cho người đứng đầu chèo lái con thuyền của Đảng và Nhà nước. Nhưng Bác lại khác, suốt bảy chín năm cuộc đời Người sống một cuộc sống giản dị, thanh bạch như biết bao những con người bình thường khác.

Sống giản dị và thanh bạch là lối sống đẹp, đó là không cầu kì, xa hoa, nhưng cũng không phải là hà tiện, mà đó là sống sao cho phù hợp với hoàn cảnh và điều kiện vốn có của bản thân, rộng là là của gia đình và dân tộc.

Người ta vẫn thường hay kể: Bữa ăn của Bác rất thanh đạm vô cùng, thường chỉ có dưa cà, mắm muối. Trong thời kì trước cách mạng, dù là ở bất kì nơi nào Bác cùng tự trồng rau, nuôi gà để tăng gia, cải thiện bữa ăn. Sau này, Cách mạng thành công, bữa cơm của Người vẫn thanh đạm như thế, có món gì ngon, Người lại chia sẻ cho những cô chú phục vụ ăn cùng. Khi ăn, Bác không để rơi vãi một hạt cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Bác luôn dặn dò các đồng chí của mình: ăn món gì phải hết món ấy, không được để lãng phí. Có lần nhà thơ Chế Lan Viên từng viết về Bác: “Bác thường bỏ miếng thịt gà mà ăn trọn quả cà xứ Nghệ”.

Ngôi nhà mà Người ở cũng giản dị đơn sơ mộc mạc không kém. Căn nhà cũng chỉ có vài ba phòng nhưng lúc nào cũng lộng gió, hòa với thiên nhiên làm một. Cản nhà chỉ có một chiếc giường gỗ, màn cá nhân, chiếc quạt nan, một chiếc bàn làm việc, giá sách... Trên bàn làm việc, Bác không bày biện nhiều đồ, chỉ là tiện nghi tối thiểu để đọc, viết. Tất cả những vật dụng chỉ có thế nhưng Người luôn hài lòng với cuộc sống đấy của mình. Đúng như nhà thơ Tố Hữu đã từng viết:

Nhà Bác đơn sơ một góc vườn

Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn

Giường mây, chiếu cói đơn chăn gối

Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn.

Người giúp việc của Bác chỉ đếm trên đầu ngón tay, Trường, Kì, Kháng, Chiến, Nhất, Định, Thắng, Lợi là những người may mắn được chăm sóc và gần gũi với Bác nhất. Thế nhưng, những gì Bác tự làm được thì Bác không cần ai giúp, Bác không muốn làm phiền đến họ.

Trong cách ăn mặc hàng ngày, Bác Hồ cũng giản dị, gần gũi với nhân dân như thế. Nhắc đến Bác, ta thường nghĩ ngay đến hình ảnh Người trong bộ quần áo ka ki trắng, đôi dép lốp cao su đã sờn và chiếc gậy ba-toong. Đó không phải là những bộ quần áo xa hoa, cầu kì như những gì mỗi chúng ta đều tưởng tượng về người đứng đầu một đất nước. Người mặc giản dị hòa mình vào cuộc sống đạm bạc của nhân dân.

Lối sống giản dị của Bác còn được thể hiện qua cả lời ăn, tiếng nói. Bác nói được với mọi người, hơn thế, nói được với mỗi người, bởi đó là tiếng nói chân thực, giản dị; giản dị vì trước hết là tiếng của một tấm lòng. Từng câu từng chữ đằng sau mỗi dòng của bản Tuyên ngôn Độc lập Người lại nói: “Tôi nói đồng bào có nghe rõ không?” Đây đâu phải ngữ điệu của một con người đứng đầu đất nước. Đây là lời nói của Người Cha già kính yêu nói với những đứa con của mình, của vị lãnh tụ vị đại đang hòa mình vào cuộc sống của nhân dân.

Những câu chuyện về lối sông giản dị, thanh bạch của Người còn biết bao nhiêu, được truyền qua biết bao thế hệ xứng đáng là bài học, là tấm gương cho mỗi người con đất Việt, để rồi mãi nhớ về Người - vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc.

Hikari- wikivui.com

Văn mẫu lớp 7