wikivui.com logo

Bài viết số 3 lớp 9 đề 2: Kể về cuộc gặp gỡ với người lái xe tiểu đội xe không kính 3 bài văn hay ngắn gọn

Chiến tranh là bài ca kinh hoàng tràn đầy đau thương. Trong những trận chiến ấy, bao con người đã ngã xuống để bảo vệ Tổ quốc này, để giành lại độc lập tự do, đem ánh sáng đến cho cuộc đời nô lệ của người dân Việt Nam. Biết bao con người ra đi nhưng không bao giờ trở lại nữa, bao gia đình đã không còn hoàn chỉnh nữa, bao đứa trẻ sinh ra mà chưa được nhìn mặt ba… Những trận chiến với đầy khó khăn gian khổ nhưng vẫn sáng lên hình ảnh những người lính lạc quan, yêu đời, dũng cảm chiến đấu với quân địch. Hình ảnh người chiến sĩ ấy đã đi vào bao trang văn, trang thơ và tiêu biểu là “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Để hiểu rõ thêm về bài thơ, ta cần nắm bắt được nội dung khái quát của bài thơ và bài văn mẫu kể về cuộc gặp gỡ với người chiến sĩ trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” dưới đây sẽ giúp ích cho bạn.

Các bài viết liên quan tới chủ đề Bài viết số 3 lớp 9 đề 2 đáng chú ý:

gap go nguoi linh tieu doi xe khong kinh
Khi được sống trong thời bình thì suy nghĩ cũng sẽ khác nhau, nếu gặp người lính lái xe thời kỳ trước chắc hẳn bạn sẽ có rất nhiều bài học hay ho

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG “ BÀI THƠ TIỂU ĐỔI XE KHÔNG KÍNH”

Giờ cũng đã gần nửa đêm, nhưng tôi vẫn không sao ngủ được vì lo lắng cho bài kiểm tra 1 tiết bài ‘Bài thơ về tiểu đội xe không kính” vào sáng mai.  Ước gì, tôi được gặp những người chiến sĩ bộ đội Trường Sơn để có thể hiểu rõ hơn về cuộc sống, con người họ mà cô giáo đã giảng trên lớp. Suy nghĩ ấy cứ dai dẳng theo tôi đi vào giấc ngủ…

Tỉnh dậy, trước mắt tôi hiện lên là một khung cảnh lạ lẫm, mịt mù .Đó là một con đường gập ghềnh những sỏi đá, từng đoàn, từng đoàn xe nối đuôi nhau chạy trên đường không ngừng nghỉ. Bỗng, một tiếng nói cất lên về phía tôi :

- Này cháu bé, sao cháu lại đứng ở đây, nguy hiểm lắm, lên đây với chú.

Đó là một chú bộ đội chừng mười tám đôi mươi, nước da ngăm đen, khỏe mạnh, chú mặc một bô quần áo còn dính cả đất và cát trên áo nhưng nét mặt chú tươi rạng rỡ như ánh mặt trời,  chú kéo tôi lên trên xe ngồi, lúc này, tôi mới kịp để ý tới những chiếc xe ở đây. Đó là xe đã cũ, lớp vỏ bên ngoài đềuđãbị bong tróc, han gỉ, đặc biệt, những chiếc xe này đều không có kính, hoặc vỡ gần hết .Một chiếc xe tồi tàn như này lại có thể đi trên con đường xấu xí, chông gai thế này ư?

- Bọn chú là bộ đội đang trên đường vận chuyển lương thực, thực phẩm, vũ khí vào miền Nam. Đây là nơi cuộc kháng chiến diễn ra ác liệt nhất.  

Thì ra, đây chính là con đường Trường Sơn huyết mạch nổi tiếng năm nào. Những chú bộ đội ở đây là nhân vật chính trong bài thơ“ Bài thơ về tiểu đội xe không kính “ của Phạm Tiến Duật, những người lính không ngại khó khăn gian khổ với một sức mạnh, một ý chí kiên cường bất khuất.Tôi hỏi, tại sao xe không có kính, các chú giải thích một cách hài hước:

- Không có kính không phải vì xe không có kính, bom giật bom rung kính vỡ mất rồi.

Quả vậy, nhìn cảnh vật xung quanh, ta mới thấy được sự đáng sợ của chiến tranh, cả khu rừng Trường Sơn toàn là những gốc cây trơ trụi do những đợt trải bom ác liệt, khói bụi mù mịt cùng với một mùi hăng của thuốc súng khiến ta cảm giác lảo đảo, khó chịu, chim muông tan tác, tiếng trực thăng, máy bay ngay trên đầu làm ta cảm nhận rõ ràng tử thần cận kề. Ấy vậy mà các chú vẫn ung dung, không quản ngại khó khăn, giữ tư thế ngẩng cao đầu mà bước tiếp trên con đường gian nan, hiểm trở . Qua lời kể của các chú,  những khó khăn đó, những thiếu thốn đó lại trở nên rất lãng mạn, trữ tình.Trong mắt các chú không khói bom mà chỉ có gió, sao trời, cánh chim, con đường chạy thẳng vào tim…Từ buồng lái đã vỡ hết kính, làn gió đã lùa vào vừa cay vừa đắng cũng  chỉ như đang xoa dịu, rồi cả những hạt mưa sa, hạt bụi bay vào làm cho những mái tóc trắng xóa như người già, họ cũng chưa cần rửa nhìn nhau cất tiếng cười ha ha. Ôi! tiếng cười của họ lạc quan làm sao! Đặc biệt hơn cả là cái cách mà những người lính chào nhau: bắt tay nhau qua ô cửa kính vỡ. Họ không hề quen biết nhau, nhưng vẫn không ngần ngại trao cho nhau những cái bắt tay, những lời động viên, thăm hỏi, tiếp sức cho nhau để cùng nhau vượt qua cung đường phía trước rồi khi dừng xe nghỉ ngơi, họ lại quây quần bên chiếc bếp Hoàng Cầm, cùng nấu cơm, cùng chung bát đũa. Họ coi nhau là một gia đình, là người một nhà.Thú tình cảm mộc mạc đơn thuần đó lại là sức mạnh giúp dân tộc ta chiến thắng quân thù, bảo vệ hòa bình tổ quốc.

Tiếng mẹ gọi dậy đi học đánh thức tôi khỏi giấc mơ đẹp, nhớ lại những lời tâm sự của người lính tôi khâm phục và biết ơn ý chí kiên cường, tình đồng chí, đồng đội của họ để con cháu được cuộc sống tươi đẹp của chúng ta ngày hôm nay.

hikari- wikivui.com

bai viet so 3 lop 9 tieu doi xe khong kinh
KHi bạn có dịp gặp người lính lái xe thì sẽ như thế nào hình dung cuộc gặp và kể lại cho mọi người nhé

BÀI LÀM VĂN MẪU SỐ 2 KỂ VỀ CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH LÁI XE TRONG “ BÀI THƠ TIỂU ĐỔI XE KHÔNG KÍNH”

        Nhân địp kỉ niệm ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam để chúng tôi hiêu thêm về lịch sử chiến đấu của dân tộc , nhà trường đã mời cựu chiến binh về trò chuyện. Trong buổi gặp gỡ hôm đó tôi nhìn thấy một người trên ngực đeo rất nhiều huân chương thì ra chú chính là người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa năm xưa . Một trong những người đã được nhà thơ Phạm Tiến Duật khắc họa trong “ bài thơ về tiểu đội xe không kính”

       Thời gian trôi đi chiến tranh đã kết thúc nhưng chú chiến sĩ ngày ấy nay vẫn mang dáng vẻ khỏe khoắn và ngang tang .Giọng chú dõng dạc âm vang mang đầy vẻ hào hứng nhưng lắm lúc chú cũng bùi ngùi khi nhớ lại những ngày tháng gian khổ bên đồng đội, đôi khi chị hơi rơm rớm nước mắt vẻ mặt đầy xúc động khi kể và nhớ về những người đồng chí của chú đã hi sinh rên mặt trận. Qua cuộc trò chuyện có thể thấy chú là một người rất vui tính và hóm hỉnh. Đặc biệt là khi chú kể về cuộc đời của người lính lái xe trên tuyến đường Trường Sơn năm ấy . Chú kể năm 1969 là năm chú thường cùng anh em trong tiểu đội lái xe qua đây, cũng là năm Mỹ đánh phá rất ác liệt trên tuyến đường này . Bởi tuyến đường , tuyến đường Hồ Chí Minh lịch sử là tuyến đường quan trọng nhất , là đầu mối giao thông liên lạc giữa hai miền Nam Bắc . Chúng quyết công phá cho bằng được . Chúng thả hang ngàn tấn bom , cày xới những khung đường , đốt cháy những khu rừng . Hàng nghìn cây đã đổ , muông thú mất chỗ ở và đã có có những người ngã xuống để bảo vệ nó . Tuy Mĩ đánh phá ác liệt thật, nhưng những đoàn xe vận tải vẫn ngày đêm nối đuôi nhau trên con đường này đem theo bao lương thực , vũ khí đạn dược cho chiến trường miền Nam . Kể một lúc , chú lại mỉm cười và nói với tôi :

   -Các cháu có biết không , để đánh phá chúng ta Mỹ đã dùng rất nhiều loại bom để công phá , chính vì thế điều làm chú nhớ nhất đó chính là chiếc xe ở Trường Sơn . Chúng bị bom đạn làm hư hỏng có cái bị vỡ kính, có cái bị bẹp mui, có cái thì thùng bị xước…

    Qua lời của chú kể chúng tôi hiểu được trận chiến năm xưa thực sự ác liệt để dành lại nền độc lập hòa bình cho đất nước các chú đã phải hi sinh rất nhiều có những người trở về nhưng để ại một phần thân thể nơi chiến trường, còn có những người mãi ra đi để lại nỗi đau mất mát cho người ở lại . Tuy vật liệu thô sơ , thậm chí lại còn bị bom Mỹ tàn phá nhưng các chú vẫn chiến đấu hết mình không ngại khó khăn nguy hiểm.

Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước

Mà lòng phơi phới dậy tương lai

       Gió táp vào mặt mang theo bao nhiêu là bụi , gió của Trường Sơn làm mắt cay xè , tóc bạc như người già còn mặt thì lấm lem như thằng hề. Thế mà không ai cần rửa phì phèo châm điếu thiếu ngang nhiên , ai nấy đều nhìn nhau thật ngộ cười giòn giã vang khắp dãy Trường Sơn . Với những ngày nắng thì khổ như vậy nhưng đến lúc mưa thì khổ hơn nhiều.  Ở Trường Sơn mỗi lúc mưa là mưa như trút nước cộng thêm vào đó là những giọt sương muối ở rừng hòa vào dòng nước mưa phả vào da thịt của các chú tê rát cả da mặt, quần áo thì ướt hết.

       Trên con đường Trường Sơn mỗi khi các chú gặp nhau thì thông qua cửa kính bắt tay đây chỉ là đơn thuần nhưng chú nghĩ rằng đây chính là sự động viên , truyền thêm sức majnhcho nhau để vượt qua khó khăn  mỗi khi giữa rừng bên bếp Hoàng Cầm sưởi ấm bao trái tim người chiến sĩ các chú nghĩ rằng dùng chung bát đũa tức là gia đình là người trong một nhà. Một cử chỉ nhỏ của người chiến sĩ cũng là cho họ gắn bó thêm xiết chặt tình đồng đội . Chến tranh đã mang đến biết bao đau thương , mang đến biết bao mất mát nhưng không thể làm lay chuyển được ý chí quyết tâm dành lại độc lập . Tình đồng chí đồng đội ngày thêm thêm khăng khít như người thân ruột thịt mặc dù mỗi người ở một nơi khác nhau khi có chiến ranh họ cùng hội tụ ở một nơi dó chính là con đường huyết mạch .

        Được gặp gỡ và nghe câu chuyện của chú kể em càng thêm khâm phục ý chí, tình cảm của những người lính năm xưa. Công lao của họ sẽ được đời đời khắc ghi.

Yang – wikivui.com

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 Bài viết số 3 lớp 9 đề 2: Kể về cuộc gặp gỡ với người lái xe tiểu đội xe không kính:

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập quân đội nhân dân và quốc phòng toàn dân, ngày 22 tháng 12, trường chúng tôi đã mời một đoàn khách đặc biệt đến thăm, đó là đoàn cựu chiến binh về thăm và trò chuyện với chúng tôi. Các chú lần lượt giới thiệu về mình, hoàn cảnh công tác và những thành tích mình đạt được. Lớp tôi vinh dự được chọn là lớp sẽ tiếp đãi và được nói chuyện với các chú. Sau đó, trường dẫn đoàn vào một phòng rộng, từng em xếp chỗ ngồi với các chú, tôi được nói chuyện cùng chú Hoà, người lính đã lái những chiếc xe không kính khiến tôi hết sức tò mò. Cuộc nói chuyện đã đem đến cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị.

Dù năm tháng qua đi lâu, nhưng chính những năm gian khó đã rèn luyện cho chú sức khoẻ, vóc dáng săn chắc, có một vẻ gì đấy kiên cường, mạnh mẽ.

Tôi hỏi chú:” Những năm tháng lái xe trong điều kiện hoàn cảnh như vậy, chú làm cách nào để vượt qua được ạ?”

Chú chia sẻ: “Cháu biết không, làm người lính lái xe tuy không dễ dàng, bọn chú phải luôn giữ vững tư thế ung dung, tự tại của người lính. Đã ngồi trong buồng lái là con mắt phải luôn nhìn thẳng bao quát mọi hướng không gian để tránh máy bay, tránh hố bom của đoàn xe ta tiến lên phía trước.”

Em hiểu được mặc dù thiếu đi những vật chất, điều kiện cần thiết nhưng dường như những người lính như chú Hoà lại càng thêm toát ra vẻ đẹp hiên ngang , dũng cảm của mình.

Chú nói:”Trên tuyến đường Trường Sơn giặc Mĩ đánh phá vô cùng ác liệt; bom Mĩ cày xới đất đai, phá hỏng những con đường, đốt cháy những cánh rừng, phá huỷ biết bao nhiêu những rừng cây là lá chắn của ta. Nhưng không vì "bom rơi đạn lạc" như vậy mà các chú lùi ý chí, các đoàn xe tải ngày đêm nối đuôi nhau ra tiền tuyến, những cô thanh niên xung phong, các bạn trên cùng tuyến đường sát vai đầy ý chí bên nhau, họ dẫn đường cho nhau, các chú còn phải đi trong bóng để không ngừng tiến về phía trước trong màn đêm sâu thẳm của rừng hoang. Ban ngày mịt mùng, hoang dại, mĩ ném bom như ném rác, đến ban đêm hòng tiêu diệt quân ta, chúng cũng thả bom hòng phá đường đi. phá vỡ chiếc cầu nối Bắc - Nam. Nhưng bọn chú chưa bao giờ lùi bước dù có phải hi sinh, đoàn xe dù không có kính vì bị "bom giật bom rung kính vỡ đi rồi" nhưng vẫn cứ băng băng chạy về phía trước, nghĩ đến cũng hiểm, chẳng hiểu sao lúc ấy, lại mạnh mẽ, dạn dày thế. Bom đạn trải xuống hàng loạt khiến nào là kính, nào là đèn vỡ, nào là thùng xe xước... Không có đèn vượt qua dãy Trường Sơn đầy nguy hiểm như thế, các chú dùng lửa trái tim để thắp sáng con đường tăm tối vượt hiểm nguy”.

Câu chuyện của chú đầy thu hút tôi, thích nhất là lúc chú đùa rằng xe không có kính, lại chạy nhanh với người lính lái xe còn thấy con đường trước mắt như chạy thẳng vào tim mình, đây là hình ảnh độc đáo cũng có thể là biểu tượng cho con đường cách mạng, hành trình trái tim. Xe không có kính khiến cho cảnh vật bên ngoài thiên nhiên như gần gũi hơn , xoá nhoà mọi khoảng cách. Rồi chú kể về những nguy hiểm luôn luôn gần kề, cái sống cái chết lúc nào cũng trong gang tấc. Lái xe không kính thì mối nguy hiểm gần nhất là bụi đấy. Đường Trường Sơn vừa dài, không chỉ đường gập ghềnh khó đi mà mùa khô bụi cuốn mù trời sau làn xe chạy. Bụi dày đặc đến mức mắt cay xè, nhuộm trắng tóc. Rồi cả mưa cũng như tập kích bất ngờ. Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt. Những làn nước cay xè, buốt rát khiến việc lái xe khó hơn nhiều lần rồi thậm chí, những chuyến xe vẫn về đến hẹn quả là kì tích.

Câu chuyện với chú giúp tôi học thêm nhiều điều có ý nghĩa hơn.

Aiki-wikivui.com

Văn mẫu lớp 9