wikivui.com logo

Tập làm văn bài viết số 2 lớp 9 đề 1: Tưởng tượng 20 năm sau về thăm trường cũ, viết thư cho bạn kể lại câu chuyện đó - 3 bài văn mẫu

Thăm lại trường cũ, những kie niệm khiến người ta không thôi xao xuyến nhớ nhung. Thử tuoengj tượng 20 năm sau quay về thăm nơi trường cũ lớp xưa, cảm xúc như thế nào. Với đè bài tưởng tượng sau 20 năm ngày ra trường giờ quay về thăm và viết thư cho bạn nói lên suy nghĩ của mình, chubgs tôi đã sưu tầm một số bài văn mẫu hay, hy vọng các em sec tham khảo

Các bài viết về chủ đề Bài viết số 2 lớp 9 được quan tâm trên Wikivui:

bai viet so 2 lop 9 de 1 tuong tuong 20 nam tro lai truong
Khi được trở lại thăm trường cũ sau nhiều năm xa cách cảm giác bồi hồi nhớ về nhuwunxg kỷ niệm ngày xưa sẽ tạo cho chúng ta những cảm xúc rất đặc biệt

BÀI VĂN MẪU SỐ 1 TƯỞNG TƯỢNG 20 NĂM SAU TRỞ VỀ TRƯỜNG CŨ, VIẾT THƯ CHO BẠN KỂ LẠI CHUYỆN ĐÓ

Nam Định, ngày 1 tháng 10 năm 2039

Thư thân yêu,

20 năm rồi nhỉ, 20 năm qua rồi, hôm nay tôi đột ngột viết thư tay cho bạn chắc bạn thâyd kì lạ lắm. Giữa thời đại mà chuyển phát thông tin còn nhanh hơn cả ánh sáng, tôi vẫn viết thư tay cho bạn, không phải vì rảnh rỗi làm việc vô ích, chẳng qua muốn ôn lại chút tư niệm xa xưa với người bạn đã từng kề vai bên nhau suốt bao nhiêu năm tuổi trẻ. Nay tôi tình cờ về thăm trường cũ, hồi ức dạt dào trở về khiến tôi rất muốn cầm bút lên mà viết, viết cho Thư, viết để kể cho Thư nghe về ngôi trường cấp 3 mình đã từng học năm xưa ấy.

Chuyến tàu tốc hành lúc 4 rưỡi chiều gặp trục trặc nên đến nhầm bến. Ngồi bên trong tàu, nhìn ra bên ngoài tấm cửa kính trong suốt, một hàng chữ đập vào mắt tôi "trường THPT A", một dòng nước ấm áp chảy xẹt ngang đầu tôi, phải mất một lúc tôi mới nhận ra đây là ngôi trường cấp 3 tôi đã từng gắn bó rất nhiều. 20 năm xa quê, 20 năm tôi chưa một lần có dịp về thăm trường, Thư biết không, trường đã thay đổi nhiều quá

Công nghệ hiện đại thật sự đã biến ngôi trường này thành biểu tượng của thời đại mới, mới mẻ hơn, hiện đại hơn và dĩ nhiên cũng đẹp hơn rất nhiều. Nhìn từ xa, trường như một tòa lâu đài công nghệ. Chính giữa là tòa trung tâm, có lẽ là tụ điểm chính cho đầu não quản lí nhà trường, từ đó tỏa ra sáu tòa nhỏ, được kết nốt với tòa trung tâm bằng một hành lang điện tử, mỗi tòa là mỗi khu riêng cho học sinh các khối chuyên. Bao quanh "tòa lâu đài" ấy là hồ nước rộng, bên trên là cầu thủy tinh bắc ngang. Tôi thầm cảm thán ai đã thiết kế ngôi trường, quả thật vừa tài năng, vừa có tầm nhìn. Hàng rào bao xung quanh trường không còn là tường bao vàng óng ngàu nào nữa mà thay vào đó là tường vi tính. Mặt tường không ngừng hiện lên những khẩu hiệu, những tên học sinh, những cuộc thi đáng được vinh danh. Cổng trường cao lớn không phải là cánh cổng sắt với những vết hoen gỉ nữa mà hoàn toàn làm bằng chất liệu mới, bóng lóa và sạch sẽ, có lẽ là hợp kim cacbon, tôi cunhx không rõ nữa

Tình yêu, lòng nhiệt thành thao thúc tôi bước xuống tàu, ngôi trường tưởng quen mà lạ này cứ như hút tôi vào tìm hiểu nó. Thư biết không, bây giờ để vào trường, người ta chỉ cần xác minh tên tuổi bằng máy quét thẻ căn cước, nếu đủ điều kiện an toàn, cánh cổng trường sẽ tự động mở ra mà không cần người giám sát hay điều khiển. Bước vào sân trường, khung cảnh đẹp như mơ. Giữa sân trường là hồ nước, ở giữa là tượng chủ tịch Hồ chí Minh vĩ đại. Xung quanh sân trường là những hàng cây thẳng tắp và xanh mướt, được tiat tót rất cẩn thận. Tôi may mắn gặp được một em học sinh đang đọc sách trên ghế đá góc sân trường, và được em ấy dẫn đi tham quan ngôi trường. 

Đầu tiên, chúng tôi đến tòa nhà chính. Đây chính là khu hiệu bộ ngày xưa của chúng ta, có đầy đủ phòng hành chính, phòng chờ, phòng giáo vụ, và các phòng làm việc riêng của ban giám hiệu nhà trường. Mỗi phòng đều có hệ thống công nghệ tiên tiến nhất, vừa đẹp lại vừa hiện đại. Có lẽ là nơi làm việc của giáo viên nên chúng tôi không được vào sâu. Nhưng thôi, để tôi kể cho Thư nghe những dãy học. Mỗi dãy là một khối chuyên, gần nhất là khối chuyên Toán, chuyên Văn, chuyên Anh và chuyên Nga Pháp, sau đó là Lí, Hóa, Sinh, Tin, Sử, Địa ở vòng ngoài. Mỗi dãy nhà đều có các lớp học thường ngày và các phòng chức năng, phòng làm việc riêng của giáo viên trưởng chịu trách nhiệm cả khối chuyên. Bước đi trên hành lang bóng loáng đá hoa cương, trên nền đá như một tấm mà chiếu, còn chạy ngang dọc những dòng chữ, những lời nhắn gửi yêu thương. Mỗi tòa nhà lại được thiết kế theo đặc điểm khối chuyên của nó, chuyên Văn truyền thống, chuyên Toán trí tuệ, chuyên Anh cá tính,... thật sự rất thu hút. Tôi nán lại rất lâu tòa nhà khối chuyên Văn của chúng ta, ghé lại thăm lơpd 12 Văn 1 của chúng ta ngày ấy. Bảng đen giờ thay bằng kĩ thuâth số hiện đại, chỉ cần một nút bấm là hiện ra mọi thứ. Bàn học cũng trang bị đầy đủ, tiện lợi hơn. Tường lớp cũng được trang trí hoa văn kiểu cách như trở về với những năm tháng xa xưa của một thời đã cũ. Cuối lớp có cả tủ sách điện tử với đủ các loại sách hay. 

Ngôi trường này, sân trường này, lớp học này, đac bao nhiêu lần khi xưa chúng ta từng ngồi hàng giờ tưởng tượng ra khung cảnh như này của ngôi trường yêu dấu. Hôm nay, những giấc mơ của chúng ta đã thành hiện thực rồi, lòng tôi vừa vui vừa đọng chút buồn. Tôi không hiều vì sao tôi buồn, nhưng có lẽ tôi vẫn nhớ ngôi trường cũ kia, nơi có bảng đen, có bàn gỗ chi chít vết bút, có những ngày nóng như đổ lửa vừa học vừa cầm chiếc quạt cầm tay, có những ngày cuối năm bịn rịn chia tay dưới bóng phượng đỏ rực. Có lẽ những ngày ấy không tốt, không hiện đại như bây giờ, nhưng nó đã mãi mãi ăn sâu vào máu thịt thôi, là phần kí ức mà không vàng bạc, không công nghệ nào thay thế được

Đọc thư tôi, Thư có thấy nhwos trường, có muốn về thăm trường không. Khi nào Thư về nước, chúng mình hẹn nhau một chuyên về thăm trường mình nhé, rủ thêm cả Hoa, cả Nhung nữa. 

Nhớ và mong thư bạn,

Lan

Pinkpea

ky niem ve tham truong cu
Sau 10 hay 20 năm trở lại trường cũ thì có thể ngôi trường sẽ có rất nhiều đổi khác so với lúc bạn học đặc biệt là những bạn đi xa và ít có dịp trở về trường cũ

BÀI VĂN MẪU SỐ 2: BÀI VIẾT SỐ 2 ĐỀ 1 LỚP 9: TƯỞNG TƯỢNG HAI MƯƠI NĂM SAU VỀ THĂM TRƯỜNG CŨ, VIẾT THƯ GỬI CHO BẠN KỂ VỀ CHUYỆN ĐÓ

Hà Nội, ngày…tháng…năm…

Linh xa nhớ! Dạo này cậu thế nào rồi? Cuộc sống ở bên đó đã ổn định chưa? Tính ra chúng ta cũng xa nhau được hơn chục năm rồi ấy nhỉ. Nhớ ngày nào chúng mình gặp nhau ở trường cấp 2, kết thân rồi cùng nhau đi học, cùng nhau trò chuyện mà bây giờ đã trưởng thành,đi làm cả rồi. Linh này, cậu còn nhớ trường cũ của bọn mình không? Cũng lâu lắm rồi chúng ta không về thăm lại ngôi trường ấy nhỉ. Hôm trước tớ có dịp về lại quê nên đã đến thăm trường đấy. Tớ đoán là cậu cũng tò mò muốn biết ngôi trường của chúng ta bây giờ thế nào lắm nên mới viết lá thư này kể cho cậu nghe đây.

Buổi sáng sớm hôm ấy, tớ dậy thật sớm, sải bước đi trên con đường quen thuộc mà chúng ta vẫn cùng nhau đi học. Hôm ấy, tớ cảm thấy bình yên lạ thường. Con đường chúng ta đi thuở trước lấm lem bùn đất vào những ngày trời mưa giờ đã được tu sửa thành những con đường trải bê tông nhẵn bóng. Những khúc quanh vẫn được đánh dấu bởi những cây cổ thụ cao to mà ngày xưa cậu hay trêu là vệ sĩ của chúng ta, còn có cả hương lúa đương thì con gái thoang thoảng trong không gian nữa kìa. Ước gì cậu có thể cảm nhận được mùi hương tuyệt vời của thiên nhiên ấy… Đâu đâu cũng đầy ắp những kỉ niệm của chúng ta. Đang mải mê trong miền kí ức thì tớ nhận ra mình đã đến trước cổng trường tự lúc nào. Vẫn ngôi trường cấp 2 của xã nhưng sao giờ đây khác lạ quá!

Trường của chúng ta vẫn ở đó, vẫn thấp thoáng sau những rặng phi lao xanh rì rào trong gió nhưng giờ đây nó đã khang trang hơn rất nhiều. Cổng trường được làm bằng inox, hình như có gắn cả máy tự động nữa. Tớ vừa mới đứng trước cổng trường thôi, cửa đã kêu “ting” rồi mở ra. Cánh cổng to lớn mở ra một khung cảnh vừa lạ lẫm, vừa quen thuộc. Ngước nhìn lên phía trên, tấm biển hiệu trước kia làm bằng gỗ sơn xanh với dòng chữ: “Trường THCS…” in đậm màu đỏ giờ đã đổi thành biển điện tử với dòng chữ xanh đỏ chạy qua rất hiện đại và đẹp mắt. Bước vào trong sân trường, tớ càng cảm thấy choáng ngợp hơn. Sân trường mình rộng lắm, có khi bây giờ rộng cả bằng khu trước cộng với sân thể dục nữa đấy. Trên sân chia thành các phân khu để thực hành trồng cây, khu vui chơi có sân bóng đá, bóng rổ, cầu lông…còn có thêm cả vườn sách nữa đấy. Tớ lại tìm đến gốc cây bằng lăng ngày xưa chúng ta hay ngồi ở đó chuyện trò. Lạ thật Linh ạ. Tất cả các cây trong trường đều được trồng mới khi trường sửa sang lại nhưng duy nhất có cây này là được giưx nguyên. Tớ nghe bác bảo vệ nói rằng cây này đem lại may mắn cho học sinh, cho nhà trường, lại vì nó đã ở đây rất lâu nên chẳng ai nỡ đem nó dời đi cả. Ngồi dưới tán cây, tớ lại nhớ về kỉ niệm của chúng ta ngày đó. Thật vui biết bao nhiêu!

Cất bước đi đến dãy phòng học, tất cả đều được xây mới lại Linh ạ. Khu nhà đa năng chúng ta dùng để học các môn ngoại khóa hay nghiên cứu khoa học bây giờ chuyển thành khu dành cho thực hành với những trang thiêts bị hiện đại, đầy đủ dụng cụ nghiên cứu. Khu nhà chúng mình học ngày trước đã được xây lên 5 tầng, tầng nào cũng đẹp, cũng mới. Mỗi phòng học đều được trang bị thiết bị dạy học điện tử thông minh, còn có cả loa đài phục vụ môn Ngoại Ngữ nữa đấy. Học sinh bây giờ thật thích, cậu nhỉ. Khu nhà Giáo vụ cũng được thiết kế lại nhìn rất khang trang và đẹp mắt. Tớ cá là khi cậu về đây cậu sẽ không ngớt lời cảm thán, xuýt xoa được đâu.  Trường mình còn mở thêm canteen học sinh nữa đấy. Nhớ ngày xưa chúng mình toàn canh những giờ ra chơi, lén trốn đến chỗ cổng mua một cây kẹo mút, một bịch bim bim rồi cungf nhau lén lút ăn vụng sợ cô nhìn thấy. Cậu biết không, sân thể dục của trường ta đã trở thành một sân vận động thu nhỏ rồi đấy. Sân có mái vòm che khi trời mưa và thu vào khi trời nắng, cỏ trong sân cũng là loại cỏ được trồng cẩn thận, cắt tỉa gọn gàng. Ngày xưa mỗi khi nhìn thấy trên tivi có trận thi đấu thể thao là chúng ta lại thầm thì mong ước trường mình xây một sân thể dục như thế này, nhỉ! Từng góc cầu thang, từng tán cây, kẽ lá đều in đậm những kỉ niệm của chúng ta, Linh ạ. Ngôi trường đã trở nên hiện đại, tiên tiến, có bảng tin chạy bằng chương trình điện tử, có đèn điện thắp sáng dọc đường đi hay sân thể dục như một sân vận động thu nhỏ nhưng với tớ, đây vẫn là nơi đong đầy những kỉ niệm của chúng ta.

Còn một điều đặc biệt nữa. Cậu có đoán được đó là gì không? Ngày trở về cũng là ngày tớ gặp được cô Hạnh, giáo viên chủ nhiệm năm lớp 9 của chúng ta đấy. Cô dẫn tớ tới phòng học của chúng mình, giờ đã qua bao nhiêu lớp học trò đi sau mà cảm giác vẫn như thuở ban đầu. Cô vẫn còn nhớ như in khóa chúng mình. Cô hỏi mình về tình hình của từng người một, hỏi cả về cậu nữa. Rồi cô kể cho mình nghe những thay đổi ở nơi đây. Vẫn giọng nói ấy, con người ấy nhưng khung cảnh đã đổi thay và kỉ niệm thì vẫn còn. Khi tớ rời đi trời cũng quá trưa. Dưới cái nắng oi ả của mùa hè, trường vẫn nằm im lìm, bề thế và khang trang. Ngắm nhìn ngôi trường một lần nữa, tớ quay trở về nhà với một tâm trạng háo hức, nôn nóng muốn kể cho cậu nghe thật nhanh, thật nhiêù về buổi gặp gỡ ngày hôm nay. Mong rằng một ngày nào đó không xa, chúng ta lại cùng nhau trở về mái trường cũ, cùng nhau đi trên con đường làng quen thuộc, cùng nhau chuyện trò.

Thôi, thư cũng đã dài và tớ nghĩ mình cũng nên giữ lại một chút để khi nào gặp nhau, tớ có thể trực tiếp kể cho cậu nghe.Hãy giữ gìn sức khỏe thật tốt, mong một ngày chúng ta gặp lại nhau.

Bạn thân của cậu,

….

Marshmallow-wikivui.com

bai viet so 2 lop 9 de 1 tuong tuong 20 nam viet thu cho ban

BÀI VIẾT SỐ 2 ĐỀ 1 LỚP 9: TƯỞNG TƯỢNG 20 NĂM SAU VỀ THĂM LẠI TRƯỜNG CŨ, VIẾT THƯ CHO BẠN KỂ LẠI CÂU CHUYỆN ĐÓ

Nam Định, ngày 06, tháng 06, năm 2039

Nhi à, dạo này mày vẫn khỏe chứ? Công việc vẫn ổn định và hạnh phúc chứ? Tao tin là vậy!

Mày còn nhớ tao không? Đứa bạn mà cứ mỗi buổi học cùng với mày ríu rít như những chú chim trong lớp, đứa bạn mà cứ giờ ra chơi là lại gọi nhau đi vệ sinh, đi đâu cũng có nhau. Giờ tao đã không còn ở bên mày nữa.

Hôm qua là kỉ niệm 20 năm ngày chúng ta ra trường đó, mọi người trong khối của mình đều tụ họp đông đủ. Tao đã hy vọng là sẽ được gặp mày nhưng mày lại bận việc không đến? Tao biết mày cũng rất muốn đến nhưng không có cơ hôi. Vì vậy, nên tao mới viết bức thư này để cho mày bớt nhớ nè. Ở phía sau còn có ảnh tao chụp cho mày đó.

Thời gian đôi khi thật tàn nhẫn khi cướp đi của chúng ta những kỉ niệm, những mối quan hệ và thanh xuân. Nhưng thời gian cũng thật kì diệu khi cho ta biết sau bao nhiêu lâu, có những tình cảm vẫn mãi không đổi thay. Đứng trước ngôi trường năm nào, tao lại thấy bồi hồi như thuở mẹ dắt tay đến cổng trường rồi khẽ nói: “Đi đi con. Đoạn đường phía trước, tự con phải bước đi”. Cánh cổng bằng sắt đã han gỉ năm nào được thay bằng một chiếc cổng khang trang, rộng lớn hơn, được sơn màu xanh lam. Nó đang rộng mở để chào đón chúng mình – như ngôi nhà vẫn luôn ở đó, chào đón những đứa con đi xa trở về. Phía sau cánh cổng ấy, là cả một không gian mới rộng mở. Trường bây giờ như mang một gương mặt hoàn toàn khác vậy. Toàn bộ sân trường được lát bê tông với những hàng cây xanh rì, những vườn hoa đang đua nhau khoe sắc tỏa hương, chẳng cần lo những ngày trời nắng gắt hay những buổi mưa dầm nữa rồi. Chẳng có những buổi tao cùng mày chạy trên sân trường với chiếc lá chuối che nắng hay những buổi tay cầm cặp, chân lội nước nữa. Thời ấy chúng ta không có điều kiện, nhưng chúng ta lại có rất nhiều kỉ niệm, phải không?

Nhưng gian lớp học cũng thật khang trang với những thiết bị đầy đủ, bàn ghế chỉnh chu trong màu tường rực rỡ sắc màu, tươi vui của học sinh tự thiết kế. Đứng trước cửa 9A bây giờ mà lòng tao lại sống về những buổi ngày trước. Những buổi mà cô cùng học trò cười đùa vui vẻ. Những buổi tao cùng mày dù ngồi bàn đầu mà vẫn không chịu chú ý bài, chỉ nghênh mắt ra ngoài để xem ngoài sân trường có gì. Rồi ăn uống, chơi đùa, nghịch ngợm, tất cả đều diễn ra tại căn phòng nhỏ nhưng lại vô cùng rộng lớn với chúng ta này.

Cả lớp mình lại cùng nhau chụp ảnh, tại địa điểm năm xưa, tại những chỗ ngồi cũ. Nhưng vẫn còn một số chỗ vẫn trống vắng. Tao đã nói chuyện với cô rất nhiều, ôn lại những buổi chúng mình cùng nói chuyện với cô, rất thân thiết, rất tự nhiên như những người bạn. Bao nhiêu năm rồi, nụ cười của cô vẫn tươi tắn và gần gụi như vậy. Gương mặt thanh tú năm xưa ít nhiều đã có thêm vài nếp nhăn, mái tóc dài đen nhánh giờ đã có những sợi tóc bạc rồi. 20 năm rồi, cô vẫn nhớ tao với mày đấy: “Hai đứa quỷ tinh nghịch, sao cô quên được chứ!” Đúng là thời gian không thể xóa nhòa đi những tình cảm đã vững vàng trong tim, mày nhỉ.

Khi mọi người đang nói chuyện, hỏi han nhau, tao đã đi dạo một vòng. Cảnh vật đều đổi mới hết nhưng sao tao vẫn có một cảm giác thân thuộc khó tả. Lạ nhỉ? Rồi tao chợt đứng lại. Trước mắt tao là một ông cụ đang cầm chiếc thang quen thuộc, chậm rãi cất vào trong chiếc phòng nhỏ. Vẫn chiếc áo xanh quen thuộc ấy. Vẫn chiếc mũ cối quen thuộc ấy… Mày nhớ là ai không? Chính là bác Thẩm – bảo vệ đấy. Tao liền chạy lại, giúp bác cầm thang. Bác giờ đã đeo kính rồi, nhấc cọng kính lên, bác nhìn tao một hồi là nhận ra ngay. Bác mỉm cười:

  • Sao, quay về trường rồi hả? Cái Nhi hay đi với cháu đâu? Không sợ tôi nữa à?

Tao cười khì. Vẫn căn phòng nhỏ ấy, tao và bác ngồi nói chuyện cũ. Bao nhiêu năm trôi qua, bác vẫn gắn bó với căn phòng bảo vệ, với công việc canh gác này. Tao hỏi lũ trẻ giờ có sợ bác không, bác cười:

  • Lũ trẻ bây giờ quậy lắm, hơn cả hai đứa ngày xưa cơ, bác không trị nổi nữa rồi. Nhưng chúng nó cũng tình cảm lắm, y như hai đứa vậy.

Tao lại ngồi ôn lại những buổi bọn mình đi học muộn, sợ bác phát hiện mà trèo cổng. Rồi khi bị bác thấy thì lấy mũ che mặt, chạy tán loạn. Thực ra bác nhìn dáng người là biết là ai, nhưng bác không nói. Những buổi trốn bác trèo cây khế vườn trường để ăn hay vào phòng bác nghịch ngợm những đồ bộ đội ngày xưa. Thế mà có gì bác cũng gọi hai đứa vào ăn, vừa nhắc nhở, vừa mắng yêu. Tao với mày cũng chỉ “Vâng, vâng” cho qua vì những quả bác cho ăn ngon quá. Nhớ không?

Rồi cứ thế, cũng phải đến lúc chia tay. Tao cứ ngỡ thời gian mới chỉ chớp mắt mà phải chia tay rồi. Thật không nỡ mà. Tao tin là khi mày đọc những dòng của tao, mày cũng không nỡ, đúng không? Nhưng cuộc vui nào cũng có hồi kết. Tao chia tay mọi người trong làn nước mắt. Giờ cũng nên kết thư rồi nhỉ? Những bức ảnh tao chụp, mày nhớ xem hết đấy nhé. Và còn lời hứa tao và mày sẽ cùng nhau trở về nơi thân thương ấy. Tao và mọi người vẫn luôn nhớ và chờ mày. Nhớ đấy.

Cuộc sống sau này dẫu có ra sao, hãy nhớ có tao luôn bên mày, đồng hành cùng mày. Luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công nhé!

Bạn của mày

Lan.

-Hương Đoànn-wikivui.com

Văn mẫu lớp 9