wikivui.com logo

Bài viết số 1 lớp 7 đề 2: Kể lại nội dung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự 3 bài văn hay ngắn gọn

Nói đến thơ là nói đến thể loại thuộc phương thức trữ tình. Nói như thế cũng đồng nghĩa rằng thơ thường thiên về bộc lộ thế cảm xúc của con người, khác với văn xuôi thường thiên về cắt nghĩa, lý giải đời sống khách quan. Nhưng nói như thế cũng không đồng nghĩa với việc phủ nhận yếu tố tự sự trong bài thơ trữ tình. Những bài làm văn mẫu dưới đây sẽ giúp các bạn giải quyết bài số số 1 đề 2 là kể lại nội sung câu chuyện được ghi trong một bài thơ có tính chất tự sự. Khi viết, các bạn cần lưu ý là phải tìm được câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự đó rồi sau đó mới có thể kể. Các bạn có thể tham khảo những bài làm văn mẫu dưới đây để từ đó có thể định hình cách viết cho riêng mình. Sau đây là những bài văn mẫu tham khảo.

Các bài viết liên quan tới chủ đề Bài viết số 1 lớp 7 đề 2 đáng chú ý:

bai tho tinh chat tu su ban den choi nha
Bài thơ bạn đến chơi nhà có nội dung cực kỳ thú vị mà chúng ta có thể dễ dàng chuyển thể thành 1 câu chuyện có tính chất tự sự

TẬP LÀM VĂN 1 KỂ LẠI NỘI DUNG CÂU CHUYỆN ĐƯỢC GHI TRONG MỘT BÀI THƠ CÓ TÍNH CHẤT TỰ SỰ - BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” của Nguyễn Khuyến đã kể lại một câu chuyện đầy éo le nhưng cũng thấm đẫm tình cảm khi bạn đến chơi nhà.

Sau bao nhiêu lâu xa cách, với niềm mong nhớ không nguôi, cuối cùng, người bạn cũng có dịp đến thăm nhà Nguyễn Khuyến. Nhưng éo le thay, khi bác đến chơi, trẻ con trong nhà lại đi vắng hết, chợ lại quá xa nên không thể đi. Trong hoàn cảnh đó, biết lấy gì đãi bạn đây? Nguyễn Khuyến đành bất đắc dĩ bước ra vườn, tìm xem có gì có thể mời bạn. Khu vườn đầy đủ ao, vườn, cây cối xum xuê, nhưng lại mắc phải sự khó khăn khác. Ao quá sâu, con nước lại đến mùa lớn, làm sao có thể bắt được cá. Vườn nhà rộng thênh thang, nhưng lại vì quá rộng, nên chẳng thể vây được gà. Như thế, đành loại bỏ phương án bắt cá, thịt gà đã bạn.

Thôi thì mình đành thay thế bằng rau quả dân dã. Nhưng đáng buồn hơn, đến rau quả cũng không có. Cây cải mới trồng, còn chưa kịp ra cây. Bên cạnh cây cà trổ ra những bông hoa tìm biếc, nhìn rất đẹp, nhưng đáng tiếc chưa có quả nên chẳng thể ăn. Ta đành tìm cây bầu. Nhưng cây bầu tuy đã kết quả, nhưng quả vừa mới rụng rốn, hãy còn non xanh, chưa thể ăn được.Hi vọng cuối cùng đặt lên cây mướp. Trên giàn, lá mướp xanh rờn, hoa mướp vàng ươm, nhưng mới có hoa, chưa hề kết quả thì làm sao mà ăn được.

Cảnh nhà như thế, biết lấy gì đãi bạn đây. Người bạn tri âm, tri kỉ đó, chắc sẽ hiểu cho ta. Miếng trầu là đầu câu chuyện, lấy miếng trầu kính bác, mở câu chuyện, cũng để dãi bày khó khăn của mình. Nhưng nỗi bàng hoàng bày ra trước mắt, ngay cả một miếng trầu cũng không có. Hoàn cảnh éo le đưa đẩy đến cực cùng. Ta chỉ đành cười trừ với bác. Ta với bác là bạn tri âm, tri kỉ, chúng ta hiểu nhau. Bác hiểu cho hoàn cảnh của ta, không hề trách cứ. Chúng ta đến với nhau bằng tấm lòng, bằng tình cảm bạn bè thắm thiết. Mình cùng ngồi đàm đạo, tuy rằng không có bữa cơm đãi khác, không có miếng trầu cho câu chuyện thêm vui, nhưng chỉ cần hai ta có lòng, thì dù không có những thứ của cải vật chất đó, câu chuyện của chúng ta vẫn cứ tiếp diễn.

“Bạn đến chơi nhà” thật sự là một câu chuyện cảm động về tình bạn tri âm, tri kỉ. Tình bạn ấy cao cả và đẹp đẽ, nó vượt lên tất cả những của cái vật chất thông thường, đến với nhau bằng tình cảm trong sáng nhất.

AT- wikivui.com

TẬP LÀM VĂN 2 BÀI VĂN SỐ 1 ĐỀ 2 LỚP 7 KỂ LẠI NỘI DUNG CÂU CHUYỆN ĐƯỢC GHI TRONG MỘT BÀI THƠ CÓ TÍNH CHẤT TỰ SỰ - ĐÊM NAY BÁC KHÔNG NGỦ

Với những ai đã từng được gặp Bác, sống và chiến đấu cùng Bác trong những ngày gian khổ của chiến tranh sẽ không thể nào quên được hình bóng của Bác với những đức tính cao cả và tình yêu nước vô bờ bến. Trong cuộc đời tôi, những ngày tháng ấy là những tháng đẹp nhất và đáng nhớ nhất cuộc đời.

Ngày sau khi hoàn thành xong chương trình học, tôi tự tay viết đơn xin đi lính. Đối với tôi, được đứng trong đội ngũ ấy là niềm tự hào, là tình yêu nước to lớn. Do đó, dù khó khăn chông gai còn giăng kín tương lai, tôi vẫn tin tưởng rằng đất nước Việt Nam sẽ nhanh chóng giành được độc lập, cuộc sống yên bình sẽ đến. Với lòng nhiệt huyết sục sôi ấy, tôi nhận nhiệm vụ ra chiến trường Việt Bắc chiến đấu. Sau những ngày giãi nắng dầm mưa, đơn vị tôi đã đến được chiến khu – nơi chiến tranh đang khốc liệt nhất cả nước. Tại đây, đơn vị tôi được chỉ huy bởi Bác. Đây là lần đầu tiên tôi được gặp Bác, thật vinh dự cho tôi biết nhường nào. Bác lúc ấy đã ngoài 60 tuổi, dáng người nhỏ và gầy, mái tóc đã ngả trắng đầu nhưng đôi mắt Bác rất sáng, cử chỉ rất linh hoạt, giọng nói rất ấm và truyền nhiệt huyết cho cả đơn vị chúng tôi. Chính sự chỉ đạo chi tiết, cụ thể, khoa học của Bác đã giúp cả đơn vị nhanh chóng trưởng thành, từng bước làm quen với công việc và nhận thức được ý nghĩa to lớn của từng nhiệm vụ được giao.

Sau ngày dài lăn lộn nơi chiến tuyến, cả đơn vị tôi đã quyết định căng lều để nghỉ ngơi. Sự mệt mỏi đã khiến cả đơn vị nhanh chóng chìm vào trong giấc ngủ. Tôi cũng thế, tôi cũng nhanh chóng chợp mắt để lấy lại sức cho trận chiến ngày mai.

Nhưng tiếng muỗi vo ve ngay bên tai làm tôi ngủ không ngon, lòng bứt rứt khó chịu tôi vội thức giấc để tìm cách đuổi muỗi đi. Khi tôi vừa mở mắt thì thấy bóng của ai đó in ậm trên tấm bạt, tôi tò mò và nhìn kĩ hơn thì nhận ra dáng vẻ nhỏ bé nhưng kiên định ấy chính là người chỉ huy đơn vị chúng tôi. Tôi đưa mắt nhìn về phía Bác để quan sát Bác rõ hơn, trong lòng tự đặt ra rất nhiều câu hỏi. Không biết Bác cũng bị thức giác giống tôi, hay Bác chưa hề ngủ? Bác đang nghĩ gì mà đôi mắt trầm ngâm thế?  Ánh lửa hồng bên bếp lửa hắt lên khuôn mặt Bác, tôi biết rằng, cả đêm Bác chưa ngủ nên ngọn lửa mới hồng và ấm nóng như thế. Sợ làm Bác giật mình nên tôi yên lặng quan sát Bác, tôi thấy Bác đứng dậy, dém từng bước thật nhẹ nhàng để xếp lại những mảnh chăn cho từng người lính. Nhìn Bác, tôi mơ màng như đang nằm trong giấc mộng, tôi cứ ngõa Bác như ông Bụt từ trong câu chuyện cổ tích giúp đỡ mọi người. Không kiềm chế được lòng mình, tôi thì thầm hỏi nhỏ:

– Bác ơi! Bác chưa ngủ! Bác có lạnh lắm không?

Không một chút giật mình, Bác từ từ quay lại nhìn tôi trìu mến:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Nghe lời Bác, tôi vâng lời Bác nhắm mắt ngay nhưng lòng vẫn bồn chốn, không sao ngủ được. Tôi lo lắng sợ Bác ốm trong khi chiến địch vẫn còn dài và nhiều khó khăn vẫn đợi chờ phía trước, Bác lấy sức nào mà đi.

Trong sự suy nghĩ lo âu, tôi nằm ngủ mà dậy liên tục. Lần thứ ba tôi tỉnh giấc. Tôi vẫn thấy Bác ngồi đó đinh ninh, chòm râu im phăng phắc. Tôi vội vàng luống cuống như nan nỉ:

– Mời Bác ngủ Bác ơi! Trời sắp sáng mất rồi, Bác ơi mời Bác ngủ.

Vẫn câu nói nhẹ nhàng như lần trước:

– Chú cứ việc ngủ ngon. Ngày mai đi đánh giặc.

Trước sự lo lắng của tôi, Bác nhẹ nhàng giải thích, Bác không ngủ được, lòng bác đang không yên, Bác lo cho các cô chú công nhân đang nằm trong rừng chỉ mỗi manh áo mồng sẽ bị ướt, bị lạnh. Bác mong sao trời sáng thật mau. Hiểu được nỗi lòng của Bác, tôi không còn thấy buồn ngủ nữa mà thấy ấm áp và vui sướng mênh mông vì có một người chỉ huy tận tinh và chu đáo như thế, tôi quyết định ngồi cùng Bác bên bếp lửa hồng chờ đến sáng.

Mỗi khi nhớ lại kỉ niệm bên Bác, cảm thấy hạnh phúc vô cùng nhưng cũng thật xót xa khi Bác đã đi xa mãi. Học tập tấm lòng của Bác, tôi luôn cố gắng hết sức với công việc với tình yêu đất nước da diết.

Myhuong-Wikihoc.com

bai tho co tinh chat tu su gio mua thu

BÀI VĂN MẪU SỐ 3 KỂ LẠI NỘI DUNG CÂU CHUYỆN ĐƯỢC GHI TRONG MỘT BÀI THƠ CÓ TÍNH CHẤT TỰ SỰ - Bài ca nhà tranh bị gió thu phá

Đỗ Phủ là một nhà thơ nổi tiếng của thời Đường Trung Quốc, thơ của ông có ảnh hưởng khá lớn đến thơ ca Trung Quốc. Thơ của ông thường thể hiện tấm lòng yêu quý những người có tài nhưng cuộc sống khốn khó. Và Bài ca nhà tranh bị gió thu phá cũng là một bài thơ như vậy. Bài thơ kể lại câu chuyện về căn nhà tranh bị gió thổi bay và ước mơ cao đẹp của tác giả.

Truyện kể rằng, Đỗ Phủ sau khi tử bỏ chốn quan trường, nhờ vào sự giúp đỡ của người thân và bạn bè, ông dựng được một căn nhà tranh nhỏ bên cạnh khe Cán Hoa ở phía Tây Thành Đô. Sang tháng Tám, tiết trời sang thu, từng cơn gió lớn thét gào ầm ầm. Thật không may, mái nhà tranh của Đỗ Phủ bị gió thổi bay mất ba lớp. Những mảnh tranh ấy bay tứ tung, mảnh thì bay sang sông, tả tơi rải khắp bên bờ, mảnh thì mắc ở trên ngọn cây cao trót vót trong rừng, mảnh lại bay lộn xuống mương nước.

Đỗ Phủ sức đã già yếu, chưa kịp nhặt nhạnh lại những mảnh tranh rơi, thì lũ trẻ con ở thôn Nam không biết từ đâu xuất hiện. Chúng cậy sức khỏe, lại thấy Đỗ Phủ đã già, bèn bàn nhau cướp những mảnh tranh. Thậm chí, chúng còn nỡ nhè trước mặt Đỗ Phủ, xô đẩy ông ngã để cướp giật, rồi chạy trốn ra sau lũy tre. Trước sự ngang ngược của lũ trẻ, Đỗ Phủ già yếu, miệng khô không gào được chúng nó, cũng không thể đuổi theo giành lại mảnh tranh. Ông chỉ đành ấm ức quay lưng, chống gậy bước từng bước về, trong lòng vừa ấm ức vì lũ trẻ ngang ngược, vừa sót xa cho cảnh nghèo túng.

Bỗng gió ngừng lại, không thổi nữa, rồi ở đâu trên trời xuất hiện những đám mây đen kịt như mực. Những đám mây ấy tập hợp dần lại, chẳng mấy chốc che kín bầu trời, bóng đêm bỗng chốc đổ xuống mù mịt, đen đặc như mực. Nó báo hiệu mộ trận mưa lớn đến. Gia cảnh Đỗ Phủ nghèo khổ, tấm chăn cũ lâu năm vốn đắp đã không ấm áp, nay đữa con lại đạp khiến nó càng nát hơn. Cảnh nhà thật thê thảm. Mưa qua mái tranh hỏng chưa kịp sửa, dột nhở từng hạt nước lạnh buốt, mưa ướt đẫm cả đầu giường. Trời cứ mưa nặng hạt, nặng hạt mãi, chẳng có dấu hiệu dừng lại. Trong lòng ông lại nhớ đến những ngày tháng mất ngủ vì cơn loạn lạc, đói khổ của người dân, vì nỗi lo lắng tới vận dân, vận nước. Nay gặp cảnh trời mưa như thế, có những người con nghèo khó hơn ông, đang chịu cảnh ướt át, làm sao ông có thể yên lòng ngủ được.

Giữa cơn mưa ấy, trong đầu Đỗ Phủ chỉ hiện lên một ước muốn duy nhất. Phải chi, phải chi có một căn nhà rộng ngàn gian. Có căn nhà ấy rồi, những kẻ sĩ nghèo trên thế gian sẽ không phải chịu khổ. Căn nhà ấy, dù cho mưa đổ gió thé, nó vẫn đứng vững, sừng những như bàn đãs che chở cho những người sĩ nghèo. Trươc mắt ông chỉ hiện lên hình ảnh của căn nhà ấy, chỉ cần có nó, thì ông nguyện hi sinh tất cả, nguyện bản thân chịu rét cũng cam lòng.

Câu chuyện có cốt truyện đơn giản, nhưng nó lại thể hiện rõ nét nét đẹp trong nhân cách của tác giả. Đó là tấm lòng yêu quý kẻ sĩ, sẵn sàng hi sinh, luôn mong ước hạnh phúc cho tất cả mọi người trên thế gian.

hikari- wikivui.com

Văn mẫu lớp 7